Alpha cấp SSS Tần Mặc Yên lái chiến hạm xuyên qua động trùng, rơi thẳng vào hiện trường tế tự của Ma giới xà quật. Vừa bước khỏi khoang thuyền, một luồng ma nguyên liền bay thẳng vào mi tâm nàng, các …
Alpha cấp SSS Tần Mặc Yên lái chiến hạm xuyên qua động trùng, rơi thẳng vào hiện trường tế tự của Ma giới xà quật.
Vừa bước khỏi khoang thuyền, một luồng ma nguyên liền bay thẳng vào mi tâm nàng, các trưởng lão Ma tộc lập tức quỳ rạp: “Cung nghênh Ma Tôn trở về!”
Tần Mặc Yên: “?”
Một đoạn ký ức tràn vào đầu, nàng mới biết bản thân đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên ngựa giống.
Nam chính có bàn tay vàng nghịch thiên, thu nhận vô số hậu cung, nhưng chỉ mãi khắc ghi hình bóng Bạch Nguyệt Quang sư tôn Mục Từ Trúc.
Mục Từ Trúc một lòng tu luyện Vô Tình Đạo, vô tình vô dục, mới ba nghìn tuổi đã bước vào Hóa Thần kỳ, một chân bước vào tiên môn.
Mà đúng vào hôm nay, nàng ấy đánh vào Ma giới diệt trừ Ma Tôn Minh Văn, khiến hắn hồn phi phách tán, thân xác tan thành tro bụi.
Tần Mặc Yên vội vàng chạy trốn, bởi vì hiện tại nàng chính là Ma Tôn!
Trên đường đào tẩu, cơ thể nàng dần dần xuất hiện vảy rắn, đôi chân cũng hóa thành chiếc đuôi rắn màu lam lục.
Tần Mặc Yên tìm được một nơi địa linh nhân kiệt, định bụng ẩn cư sống cuộc đời bình thường.
Thế nhưng một ngày nọ kỳ phát tình của Alpha đến, toàn thân nàng nóng bừng, trong làn nước suối núi lại hiện lên hình ảnh một nữ tử toàn thân đỏ ửng.
Nữ tử ấy lạnh lùng tuyệt diễm, đẹp không giống người trần. Ngâm mình trong suối nước, hình như cũng trúng xuân độc, mơ màng cọ người vào phiến đá.
Một luồng hương hoa đào nồng đậm lan tỏa, hương thơm ấy rất giống Omega.
Nàng không kìm được, hóa thành tiểu xà bơi vào dòng suối.
Một đoạn đuôi rắn lạnh lẽo quấn lên eo, ánh mắt Mục Từ Trúc trở nên sắc lạnh, bắt lấy sinh vật nhỏ kia, không ngờ lại là một con tiểu xà màu lam biếc.
Tiểu xà quấn lấy cổ tay nàng ấy, quyến luyến cọ vào lòng bàn tay, lưỡi rắn phập phồng, dường như đã đến kỳ phát tình.
Rõ ràng chỉ là một tiểu yêu bình thường, lại sở hữu thể chất thuần âm, là lô đỉnh cực phẩm.
Mục Từ Trúc bóp lấy ba tấc của nàng, ép hỏi: “Hóa thành hình người.”
Nàng ấy quyết định lợi dụng nàng để khôi phục tu vi.
.
Bảy ngày bảy đêm trôi qua, Tần Mặc Yên hổ thẹn nhìn người trong lòng sắp ngất đi, thề rằng: “Ta sẽ chịu trách nhiệm!”
Mục Từ Trúc lần đầu tiên biết thì ra yêu xà sẽ cắn vào sau gáy, dùng răng nanh tiết ra chất dịch khiến người ta không thể kháng cự.
Nàng ấy lạnh nhạt “ừ” một tiếng.
Tần Mặc Yên lại vui mừng suốt mấy ngày liền.
Với tiểu thê tử nhặt được này, mỗi ngày nàng đều nghĩ đủ cách để dỗ dành, dẫn nàng ấy đi nhân gian, thả hoa đăng, du sơn ngoạn thủy, thậm chí mỗi đêm đều mang nàng ấy trải nghiệm đủ loại tư thế hiện đại.
Mỗi lần người kia trách mắng: “Không biết xấu hổ!”
Lại đỏ ửng vành tai.
Dần dần, hai người thân mật vô cùng, nàng cứ nghĩ mình sẽ mãi hạnh phúc như thế.
Cho đến một ngày thiên kiếp giáng xuống, báo hiệu có người chuẩn bị độ kiếp phi thăng.
Nàng quay đầu lại, chỉ thấy tiểu thê tử ném ra một thanh hàn kiếm, phi kiếm mà đi.
Nàng vội vàng đuổi theo hỏi nguyên nhân, lại bị đối phương vung tay áo hất văng, phun ra một ngụm máu tươi tại chỗ.
Chỉ đến lúc đó nàng mới biết, người mà nàng nâng niu trong tim bấy lâu nay, lại chính là Bạch Nguyệt Quang sư tôn của nam chính Mục Từ Trúc.
Ánh mắt người kia lạnh lẽo thấu xương, đứng trên thân kiếm, bóng dáng tuyệt tình: “Chỉ là một tiểu yêu nho nhỏ, ta chỉ xem ngươi như lô đỉnh mà thôi, từ nay về sau, ngươi và ta không còn liên quan gì nữa.”
.
Tần Mặc Yên đốt sạch căn nhà từng đong đầy ấm áp, giả chết quay về Ma giới.
Nghe nói cuối cùng Mục Từ Trúc độ kiếp thất bại, chỉ sau một đêm tóc đã bạc trắng, từ đó bế quan không ra.
Nàng nữ giả nam trang trà trộn vào tông môn của Mục Từ Trúc, bái nhập môn hạ, chỉ để tiếp cận nam chính, đoạt lấy cơ duyên.
Nàng cuối cùng cũng hiểu trong thế giới tu tiên này, cường giả vi tôn, nếu không đủ mạnh chỉ có thể bị người vứt bỏ.
Chỉ là một ngày nọ nàng mang đồ đến cho Mục Từ Trúc, mãi không thấy bên trong phòng có động tĩnh.
“Sư tôn?” Nàng đẩy cửa bước vào, liền thấy không xa có một băng quan, bên trong là Mục Từ Trúc tóc trắng xoá, ánh mắt đỏ như máu, điên cuồng hôn người phụ nữ dưới thân, mê muội gọi: “A Yên…”
Người dưới thân ấy rõ ràng chính là cái xác nàng đã thoát xác để lại lúc rời đi!
Nàng hoảng hốt bỏ chạy, không lâu sau ôm lấy tiểu hồ ly đã ký khế ước với mình, vừa vuốt lông vừa lẩm bẩm: “Mục Từ Trúc bị điên rồi đúng không?”
“Không được, ta phải cuốn gói bỏ trốn.”
“Hu hu…”
Tiểu hồ ly lại quyến luyến liếʍ gò má nàng, dường như rất buồn bã.
.
Một ngày nọ Tần Mặc Yên và nam chính đến kỹ viện, ôm trái ôm phải uống đến say khướt.
Tiểu hồ ly của nàng bỗng chốc biến lớn, sát khí bừng bừng khiến tất cả mọi người hoảng sợ bỏ chạy.
Sau khi mọi người rời đi, hồ ly mới chậm rãi hóa thành hình người, lại rụt rè chui vào lòng nàng, mái tóc trắng xõa dài tương phản với làn da trắng như tuyết, đôi mắt trong trẻo đầy lệ.
“A Yên, ta sai rồi…” Nàng ấy khẽ hôn nàng.
Tần Mặc Yên lập tức tỉnh rượu: “Sư tôn?”
Tóm tắt một câu: Sau khi giả chết rời đi sư tôn ôm thi thể nàng mà bạc trắng đầu sau một đêm.
Lập ý: Dù bị thế gian làm khó, dù quen mắt thấy bao bất công, vẫn nguyện giữ lấy một tấm lòng chính nghĩa và kiên cường bước về phía ánh sáng.
Tên tác giả là Thương Dực Chi Lang á tác :3