Lần đầu tiên gặp Sở Trầm Ngôn, Lâm Ngạn Thần chỉ mới mười tám tuổi, còn đứa nhỏ kia mới mười hai tuổi, dáng vẻ xinh đẹp nhưng lại ít nói, đôi mắt trầm lặng như chứa cả vực sâu. Khi ấy, hắn chỉ nghĩ: Đ …
Lần đầu tiên gặp Sở Trầm Ngôn, Lâm Ngạn Thần chỉ mới mười tám tuổi, còn đứa nhỏ kia mới mười hai tuổi, dáng vẻ xinh đẹp nhưng lại ít nói, đôi mắt trầm lặng như chứa cả vực sâu.
Khi ấy, hắn chỉ nghĩ: Đứa nhỏ này thật ngoan, chỉ là... có chút âm u.
Nhưng hắn không hề ngờ, chính ánh mắt ấy sẽ theo đuổi mình suốt cả đời, một đời không lối thoát.
Năm hắn hai mươi hai tuổi, Sở Trầm Ngôn mười sáu tuổi, y đã cao hơn hắn nửa cái đầu, giam hắn trong vòng tay mạnh mẽ, cúi đầu thì thầm bên tai:
“Ngạn Thần, anh không thoát khỏi tôi đâu.”
Năm hắn hai mươi sáu tuổi, Sở Trầm Ngôn hai mươi tuổi, y nhốt hắn trong một biệt thự biệt lập, khóa kín mọi lối ra, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài.
Hắn càng cười nói với ai thì người đó càng thê thảm.
Hắn càng gần ai, người đó càng nhanh biến mất.
Đến cuối cùng, Lâm Ngạn Thần chỉ biết cười khổ, tự hỏi bản thân: Có phải năm ấy mình đã tự tay dắt sói về nhà không?
Một kẻ lạnh lùng vô cảm, âm hiểm, lãnh khốc, xảo quyệt và chiếm hữu như Sở Trầm Ngôn.
Một người ôn nhu, vui vẻ, chan hòa như Lâm Ngạn Thần.
Bọn họ vốn là hai thế giới đối lập, nhưng lại dây dưa đến chết cũng không dứt.
Hóng combo quá điiii😘😘😘