Giới thiệu: Thẩm Tự Bạch gặp một tai nạn xe hơi, sau khi tỉnh dậy từ cơn hôn mê, anh phát hiện mình là nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết. Nam chính của cuốn tiểu thuyết là con nuôi của anh, nữ chính …
Giới thiệu:
Thẩm Tự Bạch gặp một tai nạn xe hơi, sau khi tỉnh dậy từ cơn hôn mê, anh phát hiện mình là nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết.
Nam chính của cuốn tiểu thuyết là con nuôi của anh, nữ chính là vợ của anh, còn anh là ông chồng ngủ say như chết trong tiểu thuyết.
Là một nhân vật pháo hôi, kết cục của anh là: nam nữ chính thấy anh quá chướng mắt nên tiện tay thủ tiêu anh, nhân tiện thừa kế gia sản nghìn tỷ của anh.
Thẩm Tự Bạch: “?”
Thẩm Tự Bạch: “Không phải chứ, sao lại ăn cả ăn cắp thế này?”
Sau khi đọc kỹ cốt truyện, vào cái ngày anh đến nhà họ hàng để chọn người thừa kế, nam chính đầy tâm cơ trong nguyên tác đã sà xuống chân anh gọi chú.
Thẩm Tự Bạch một cước đá văng ra: “Cái thứ vô phép vô tắc.”
Anh phủi phủi ống quần, rồi nhìn về phía cậu bé phản diện tương lai Cố Tà đang xám xịt, bị mọi người vây quanh, khắp người đầy vết thương ở phía xa.
Lần này, anh có một kế hoạch khác.
“Cậu, lại đây.”
Thẩm Tự Bạch lên kế hoạch bồi dưỡng đại phản diện, sau đó sẽ đánh thẳng vào mặt đôi gian tình kia, vì vậy đã lập ra ba bước sau:
Thứ nhất, cho cậu bé nền giáo dục tốt nhất, nhiều tiền nhất, làm một phụ huynh "có mặt mũi" nhất.
Những bạn học từng bắt nạt cậu ngày xưa giờ nước mắt lưng tròng: Chú Thẩm ơi, kiếp sau con vẫn muốn làm bạn cùng lớp với con trai chú!
Cố Tà: "..."
Thứ hai, dốc tiền dốc sức ủng hộ sự nghiệp của cậu, tiền đầu tư lãi ra thì tung tóe khắp nơi để tiêu.
Nam chính trọng sinh trở về một xu dính túi, ruột gan hối hận xanh cả, quỳ rạp dưới chân Cố Tà van xin: "Cầu xin cậu trả lại cha cho tôi."
Cố Tà: "..."
Không thể nào.
Thứ ba, cho cậu tất cả sự thiên vị.
Thẩm Tự Bạch thường xuyên nói: "Xa rời tôi, ai còn coi con là bé cưng nữa đây?"
Cố Tà: "..."
Ánh mắt cậu dần trở nên biếи ŧɦái.
Sau này, Tổng giám đốc Thẩm thành công trong việc đầu tư, tận hưởng sự chăm sóc tỉ mỉ của người thừa kế, bao gồm nhưng không giới hạn ở: khi ốm có người ở bên, khi ăn có người đút, khi ra ngoài có người bế, đêm khuya cô đơn có người bầu bạn.
Cho đến một ngày, giữa lúc nửa mơ nửa tỉnh, hơi nóng phả vào cổ khiến vành tai anh nóng bừng.
Giọng nói trầm thấp đầy áp lực vang lên bên tai: “Chú ơi, tình yêu chú dành cho con, con muốn trả lại cho chú gấp vạn lần.”
Khoan, khoan, không cần phải trả lại kiểu này đâu!
Góc nhìn của công:
Cố Tà từ nhỏ mẹ tự sát, ở Cố gia chật vật cầu sinh, cậu vốn là bùn lầy, là một con chó dữ, cậu không bao giờ chịu sự quản giáo của bất cứ ai, dù xương cốt có bị đánh gãy, cậu cũng sẽ xé toạc một miếng da thịt trên người kẻ khác.
Cậu tưởng rằng cả đời mình sẽ sống trong thù hận, nhưng rồi người chú vừa từ nước ngoài trở về, người được mệnh danh là thiên tài trăm năm khó gặp của gia tộc, đã đến Cố gia để tuyển chọn người thừa kế.
Anh đeo một đôi găng tay lụa trắng mỏng, bàn tay khẽ nhấc lên.
Đôi mắt và hàng mày tuyệt đẹp của người đàn ông mang theo một nụ cười dịu dàng.
“Lại đây, đến bên cạnh tôi.”
1. Ngụy cốt, chú cháu nuôi, niên hạ chớ nhầm, chênh lệch 9 tuổi, bẻ thẳng thành cong, không huyết thống.
2. Thụ không thể có con, nhưng không phải bị rối loạn chức năng sinh lý.
3. Công có vấn đề tâm lý từ nhỏ, lớn lên bị thụ đẩy đến mức điên cuồng hơn, cả công và thụ đều có khuyết điểm, không phải nhân vật hoàn hảo.
4. Thụ và nữ chính nguyên tác là hôn nhân thương mại, trong nguyên tác không có tình cảm cũng như bất kỳ tiếp xúc thân mật nào, kiếp này không kết hôn, công thụ 1v1, thân tâm song khiết.
5. Thụ là bậc thầy PUA ngoài mặt niềm nở trong lòng lạnh lẽo x Công là kẻ điên cuồng tự tẩy não và tự ti.
Lời tựa: Tiểu mợ văn học chơi thành ngụy cốt khoa.
Ý nghĩa: Tình yêu sẽ điên cuồng mọc ra da thịt.
Note một xíu: Nếu lỡ thấy chỗ nào sai sót, các bạn cứ cmt hoặc ib nhẹ nhàng cho mình nha, mình sẽ sửa lại ạ. Đừng vội hạ sao kẻo trái tim tác giả bé nhỏ này đau mất 😭💗
24.12.2025 Truyện đã hoàn toàn văn. Mong được mọi người ủng hộ!!!