Tận thế đã diễn ra được hai năm. Thành phố từng phồn hoa chỉ còn lại bê tông đổ nát, mùi thối rữa và tiếng gào khàn khàn vang lên mỗi khi màn đêm buông xuống. Lương thực cạn kiệt, luật pháp biến mất, …
Tận thế đã diễn ra được hai năm. Thành phố từng phồn hoa chỉ còn lại bê tông đổ nát, mùi thối rữa và tiếng gào khàn khàn vang lên mỗi khi màn đêm buông xuống. Lương thực cạn kiệt, luật pháp biến mất, con người không còn phân biệt được ranh giới giữa sinh tồn và tàn ác. Có những thứ còn đáng sợ hơn zombie chính là lòng người đã bị đói khát và tuyệt vọng gặm nhấm.
Lưu Thiên Di chưa từng nghĩ, cuộc đời mình sẽ kết thúc bằng cách mở mắt giữa một thế giới như vậy.
Cô từng là sinh viên năm ba của Đại học D danh tiếng, tiểu thư nhà giàu, lớn lên trong khuôn viên rộng lớn và những bữa ăn đủ đầy. Mẹ mất sớm, cha tái hôn, cô cùng hai anh trai và em gái rời khỏi ngôi nhà cũ, sống nương tựa vào ông bà nội. Cuộc sống tuy không trọn vẹn, nhưng vẫn là một cuộc sống bình thường cho đến khi cô xuyên không.
Hệ thống xuất hiện, trao cho Lưu Thiên Di một không gian vô hạn, một linh tuyền kỳ lạ, và khả năng kích hoạt dị năng cho những người thân của cô. Nhưng tận thế không vì thế mà dịu dàng hơn. Dị năng không làm no bụng. Không gian không tự sinh ra lương thực. Linh tuyền không thể chữa lành lòng người.
Muốn sống, chỉ có thể tự bước đi.
Giữa thế giới đó, có một người đàn ông đang dần bị bỏ quên.
Trịnh Tuấn Kiệt từng là diễn viên đỉnh lưu, từng đứng ở vị trí cao nhất của danh vọng và quyền lực. Trong tận thế, anh từng là hy vọng, từng cứu người, từng dẫn dắt. Nhưng sau phản bội và mất mát, anh lựa chọn tự cô lập, mặc kệ thế giới mục nát ngoài kia. Chỉ cần thêm một bước nữa, anh sẽ trở thành thứ còn đáng sợ hơn zombie.
Lưu Thiên Di biết kết cục đó. Cô không đến để cứu thế giới bằng lòng tốt, cũng không định cứu ai bằng tình yêu. Cô chỉ muốn đưa gia đình mình sống sót và nếu có thể, giữ cho thế giới này đừng trượt dài đến tận cùng của bóng tối.
Trong tận thế, không ai là người tốt hoàn toàn.
Truyen drop ? Lau qua khong thay ra