Đời trước, Tống Ngọc là đại lão Huyền Môn, cuối cùng lại bị kẻ thù không đội trời chung “nghiền xương thành tro”. Vừa mở mắt ra lần nữa, thứ cậu nhìn thấy lại chính là gương mặt kẻ đối đầu sát bên, Tố …
Đời trước, Tống Ngọc là đại lão Huyền Môn, cuối cùng lại bị kẻ thù không đội trời chung “nghiền xương thành tro”.
Vừa mở mắt ra lần nữa, thứ cậu nhìn thấy lại chính là gương mặt kẻ đối đầu sát bên, Tống Ngọc theo bản năng giơ tay tát thẳng một cái.
Hệ thống: “Này này này! Sao cậu vừa được cả nhà đón về đã đánh nam chính rồi?”
Hóa ra đã hơn trăm năm trôi qua từ kiếp trước. Bây giờ cậu chính là thiếu gia giả nhà họ Tống.
Mà người trước mặt mang gương mặt trùng khớp với kẻ thù kiếp trước chính là Tống Văn Dã, vị thiếu gia thật vừa được gia đình hào môn nhận về.
Tống Ngọc vốn tưởng rằng mình sẽ bị đuổi khỏi nhà ngay tại chỗ, không ngờ...
Anh cả, anh hai:
“Tiểu Ngọc đừng sợ. Không sao đâu, có anh đây rồi.”
Cha mẹ Tống:
“Tiểu Ngọc chỉ có tâm trí trẻ con ba bốn tuổi thôi. Văn Dã à, con đừng so đo với em.”
Tống Ngọc:
“Cái gì? Không chỉ là thiếu gia giả, tôi còn bị... ngốc luôn à?”
Hệ thống:
[Thần hồn kiếp trước của cậu bị tổn thương nghiêm trọng, đời này phải tích góp công đức. Còn phải thường xuyên tiếp xúc với thiếu gia thật thì mới có thể ổn định lại thần hồn.]
Lúc ban đầu...
“Tthiếu gia giả nhà họ Tống sao lại biến thành thầy bói rởm thế này?”
“Không chịu nổi đả kích nên hết ngốc lại điên.”
Sau này...
“Cảm ơn Tống đại sư cứu mạng chó cho tôi!”
“Cảm ơn Tống đại sư giúp tôi tìm lại được con!”
“Cảm ơn Tống đại sư đã khiến phơi bày chân tướng!”
Trong buổi tụ họp gia tộc.
Thân thích cố tình châm chọc:
“Tống Ngọc hưởng hết cuộc sống hào môn, ngay cả cha mẹ ruột với anh ruột của cậu cũng cưng chiều nó như vậy. Cậu thật sự không ghen sao?”
Ánh mắt Tống Văn Dã dần trầm xuống:
“Ghen.”
Ghen vì đã không thể sớm hơn trở về nhà, để trở thành một trong những người yêu chiều Tống Ngọc.
Không ai biết... Tống Ngọc chính là luồng khí vận rực rỡ kiếp trước của anh, là vầng trăng sáng mà anh đã cố chấp cầu được.