Mọi người có khả năng nghe thấy tiếng lòng của thụ kiểu "Schrödinger". Nhân viên làm công ăn lương “cần mẫn chăm chỉ cẩn thận" Lâm Tinh xuyên sách trở thành... fan cuồng mất não của Dung Hủ Tiên Tôn ở …
Mọi người có khả năng nghe thấy tiếng lòng của thụ kiểu "Schrödinger".
Nhân viên làm công ăn lương “cần mẫn chăm chỉ cẩn thận" Lâm Tinh xuyên sách trở thành... fan cuồng mất não của Dung Hủ Tiên Tôn ở Quy Nguyên Tông.
Để tiếp cận Tiên tôn, vị fan cuồng mất não này đã nỗ lực tu luyện hơn mấy chục năm, nhưng vì thiên phú kém cỏi chỉ có thể làm đệ tử tạp dịch, ngày ngày ôm bức họa của người ta cười khúc khích như kẻ biếи ŧɦái, cuối cùng cũng đến lúc bị bắt quả tang, bị giải lên trước mặt Tông chủ chờ xử lý.
Lâm Tinh: Đậu má! Màn mở màn chết chóc gì thế này!
Cậu vừa đi vừa nhìn sang trái: [Hử? Đây không phải Đại sư huynh thích nhốt Tông chủ vào phòng tối sao! Ngoại hình đúng là ngọc thụ lâm phong (tự nảy thêm mười nghìn chữ nội dung 18+ trong đầu), nếu sau này đừng điên như vậy thì tốt rồi…]
Tông chủ đang muốn trừng phạt: "?"
Đại sư huynh mặt không đổi sắc: "Nói linh tinh!"
Nhị sư tỷ hóng drama: "Ai! Ai đang nói đấy!"
Cậu lại quay sang phải: [Ái chà! Đây là điên công Tam trưởng lão, sư đệ của tiên tôn mà, ông ta vì si mê Tiên tôn mà ngầm thông đồng với ma tu, khiến Tiên tôn không thể bế quan tu luyện, còn mở ra Hư Không Chi Di, ép Tiên tôn vì sinh linh khắp thiên hạ mà bị thương suýt chút nữa trở thành phế nhân. Rốt cuộc thù oán của ông ta với Tiên tôn lớn tới mức nào vậy!]
Tiên tôn đang yên lặng dưỡng thần: "?"
Tam trưởng lão: "Ăn nói bừa bãi!"
Nhị sư tỷ: "Đúng là rất điên."
✧2✧
Vì một lí do nào đó Tam trưởng lão bị trục xuất khỏi tông môn, Lâm Tinh cũng không hiểu sao được Tiên tôn nhận làm đồ đệ. Nhưng cậu vẫn là cậu, vẫn trầm mê lười biếng không cách nào tự kiềm chế.
[Tam sư huynh không được rồi, nhiều năm như vậy mà vẫn không bằng Nhị sư tỷ, có phải do hồi nhỏ huynh ấy từng ăn “kít” không? Quả nhiên điên công đều được luyện thành từ nhỏ.]
Tam sư huynh ngơ ngác trong gió: "Ta chưa từng ăn!"
Nhị sư tỷ: "Kí©h thí©ɧ!"
Tứ sư huynh lén đến: "Chuyện này mà cũng dám nói sao?"
[Cứu! Tứ sư huynh vì thanh mai trúc mã lên núi đao xuống biển lửa, mất nửa cái mạng, nào ngờ người ta chỉ xem huynh ấy là đồ thay thế. Lúc Tứ sư huynh tàn phế, hai kẻ kia ân ái, huynh ấy còn cam tâm tình nguyện chúc phúc]
Nhị sư tỷ: "Điên! Quá điên rồi!"
Tam sư huynh: "Huynh đệ, trâu bò!"
Tứ sư huynh: "Không phải! Mọi người nghe ta giải thích!"
✧3✧
Ma tôn và Tiên tôn quyết chiến, cả hai đều trọng thương.
[Ố ồ! Hai tên điên công đỉnh cao gặp nhau rồi!]
[Ngươi chạy ta đuổi, ngươi có chạy đằng trời hê hê…]
Tiên tôn túm cổ Lâm Tinh đang xem kịch: Ta có thể cho ngươi chạy trước một khắc.
————
Công là tiên tôn, phân thân.
Đẹp mạnh bi thảm đóa hoa lạnh lùng bệnh tâm thần kẻ điên công × Bệnh nổi loạn không nhẹ ngốc nghếch đại lãn thụ. (Hai người chung phòng bệnh lao vào nhau)
Diễn viên chính: Lâm Tinh, Dung Hủ.
Phối hợp diễn: Túc Cửu Uyên.
Câu giới thiệu: Hóa ra tôi mới chính là điên công!
Ý nghĩa: Dũng cảm theo đuổi chân ái, vượt qua giới hạn bản thân, đừng sợ hãi khó khăn phía trước.