Xã súc An Tư Niên sau khi ch·ết bất ngờ thì xuyên không đến một thế giới tu chân, tu luyện được 300 năm, cuối cùng sáng lập nên kỷ lục Trúc Cơ tu sĩ có tuổi thọ ngắn nhất. Bởi vì ngay sau khi thành cô …
Xã súc An Tư Niên sau khi ch·ết bất ngờ thì xuyên không đến một thế giới tu chân, tu luyện được 300 năm, cuối cùng sáng lập nên kỷ lục Trúc Cơ tu sĩ có tuổi thọ ngắn nhất.
Bởi vì ngay sau khi thành công Trúc Cơ, cậu liền gặp phải tâm ma quấy phá, bị thiên kiếp giáng xuống, ba phát sét đánh liên tiếp khiến cậu bị đá trở về Trái Đất.
Tâm... ma?
An Tư Niên nghĩ nát óc cũng không hiểu, một tên ham ăn như cậu, ngoài cái dạ dày ra thì cư nhiên còn có tâm!
Nhưng ma rốt cuộc là cái gì mới được...
Là vì lúc xuyên không trước đây chưa kịp đổi vé số trúng thưởng?
Hay vì bị hành đến ch·ết đột ngột, chưa kịp báo cáo với lãnh đạo đầu trọc?
Hoặc là vì ở đất khách hai năm, còn chưa kịp trả thù tên bạn trai cũ cặn bã đã lấy vợ ba năm?
Bảo bối tâm ma, mày có giỏi thì ra đây nói một câu đi!
Thôi, dù sao cũng đã trở về rồi, cái môn phái nát kia không thèm quản nữa.
Trước tiên đi đổi vé số!
Sau đó mở một kênh ẩm thực → lập căn cứ tu luyện tư nhân → thu mấy nhóc con vừa mắt → tu luyện +1, tu luyện +1, tu luyện +1...
Nếu có thể sống đủ lâu, thì mới ăn được những thứ ngon hơn.
Thuận tiện nhặt được một anh cảnh sát vừa miệng độc vừa đẹp trai làm tài xế,
“Cảnh sát Yến, bộ dạng anh lúc 3 giờ sáng lén nhìn tôi tưới hoa ấy. Giống y như biếи ŧɦái vậy đó!”
Đối với chuyện này, trong lòng Yến Trăn chỉ nghĩ:
“Ông chủ An, bộ dạng cậu vừa mổ cá vừa niệm Vãng Sinh Chú, mới càng giống biếи ŧɦái.”
Nhưng anh không dám nói ra miệng.
Sợ bếp trưởng mà anh phải vất vả lắm mới tìm được bị dọa chạy mất dép.
Lưu ý:
Ẩm thực tối thượng (dựa trên khẩu vị ngốc nghếch của tác giả).
Hiện đại đô thị giả tưởng, có ông lão cổ xưa mê khoa học kỹ thuật lưu lại tu tiên, hàng ngày nhây nhây, hơi hơi kỳ quặc.
Tinh thần niên hạ nhưng thân thể niên thượng.
Vai chính thuộc hệ Mộc, tính cách thân thiện, hơi kiểu vạn nhân mê, có nhiều người theo đuổi đơn phương, thể xác lẫn tinh thần chỉ thuộc về một người công duy nhất, cả hai đều trong sáng, kết thúc HE.
CP: Tưởng rằng mình có thể nằm yên nhưng bị ông trời đuổi theo ép phải ăn cơm đồ tham ăn thụ × suýt nữa đã ch·ết nhưng không ch·ết hẳn, tối tăm công.
Góc nhìn chính: An Tư Niên, phối hợp Yến Trăn.
Một câu tóm tắt: Một câu chuyện đô thị tu tiên của kẻ ham ăn.
Chủ đề: Thất bại chỉ là điểm khởi đầu do chính mình định nghĩa, nỗ lực không ngừng thì không có giới hạn.
Mình đặt lịch truyện này nha