Mạnh Kiều Tây là một bệnh nhân ốm yếu chống chọi với bệnh tật, cuối cùng cũng đến lúc trút hơi thở cuối cùng. Thế nhưng, khi mở mắt ra, cậu thấy xung quanh mình toàn là những bộ xương khổng lồ. Còn bả …
Mạnh Kiều Tây là một bệnh nhân ốm yếu chống chọi với bệnh tật, cuối cùng cũng đến lúc trút hơi thở cuối cùng.
Thế nhưng, khi mở mắt ra, cậu thấy xung quanh mình toàn là những bộ xương khổng lồ. Còn bản thân cậu thì đang nằm gọn trong miệng của một bộ.
Ối trời, cậu bị chôn ở đâu thế này?
Mạnh Kiều Tây run rẩy bám vào một chiếc răng nanh to tướng đứng dậy.
Trong lúc cậu ngơ ngác hoảng hốt, phía sau bỗng vang lên một tiếng gầm nho nhỏ, vừa quay đầu lại, nước mắt cậu đã chực trào.
Nơi này đáng sợ quá, có một con vật bé nhỏ ở bên cạnh cũng còn tốt hơn là phải ở một mình thế này.
...
Hơn mười ngàn năm trước, Trái Đất vỡ nát, môi trường sống thay đổi đột ngột khiến loài người yếu ớt dần dần tuyệt chủng.
Chỉ còn một nhóm động vật tiến hóa thành hình người, mang theo những gì còn sót lại của văn minh nhân loại, bỏ chạy đến vũ trụ và lập nên một Liên Bang.
Tuy nhiên, thời gian trôi đi, họ phát hiện ra rằng những kẻ tiến hóa càng cao cấp thì lại càng thèm khát những thứ có hơi thở của con người.
Thế nên, ngay cả một món đồ chơi cho mèo ngày xưa cũng được bán với giá trên trời.
Giữa lúc Liên Bang đang đau đầu vì chuyện này, một kẻ tiến hóa cấp cao tên Adela, đang làm nhiệm vụ ở vùng cấm, đã đưa ra một tin tức quan trọng.
Anh đã tìm thấy con người cuối cùng còn sống, chạy nhảy được, nói năng được, chỉ là người đó mít ướt, nhát gan và sức khỏe không được tốt.
Thế nên anh đành phải biến thành hình dáng bé tí để tiếp cận. Anh cũng bất ngờ nhận ra rằng người đó không hề sợ những kẻ tiến hóa, thậm chí còn cực kỳ thích những loài có lông.
Adela: "Hiện giờ tôi đã được vò đầu, cảm giác tuyệt vời, hoàn hảo."
Chương 5, reaction rất realistic của 2 bên đầy sự hoan mang, tạm chấp nhận được :))