Văn án: Tóm tắt một câu: Chưa kịp gặp đàn anh thì mỗi ngày đều tỉnh dậy vì đói, mắt vừa trố ra là bắt đầu viết di thư, một tháng viết sương sương 60 bức T^T. Thiết lập nhân vật: Thụ: Cực dễ nuôi, tính …
Văn án:
Tóm tắt một câu: Chưa kịp gặp đàn anh thì mỗi ngày đều tỉnh dậy vì đói, mắt vừa trố ra là bắt đầu viết di thư, một tháng viết sương sương 60 bức T^T.
Thiết lập nhân vật:
Thụ: Cực dễ nuôi, tính tình đỏng đảnh nhưng độ tương phản cực lớn, thuộc hệ "quỷ chết đói" và cực thích được người khác đút cho ăn.
Công: Dịu dàng kiểu daddy, cơ ngực siêu bự, lại còn là "Vua Đầu Bếp chốn nhân gian".
---
Vì cái tính tùy hứng bỏ nhà đi bụi khiến mọi người tức điên, tiểu thiếu gia Chúc Du bị tống sang Anh du học, kéo theo việc tiền sinh hoạt phí cũng bị quản lý chặt chẽ. Ở nơi đất khách quê người lạ lẫm này, Chúc Du lại chẳng biết nấu ăn, ba bữa một ngày đành phó mặc cho căn tin trường học. Thế nhưng, đồ ăn nước Anh rõ ràng chẳng thể nào hợp khẩu vị với một Chúc Du lớn lên bằng cơm nhà từ nhỏ.
Chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, Chúc Du đói đến mức sụt mất cả chục cân, để thỏa mãn cơn thèm thuồng, cậu đành phải "cày" hết video của một blogger dạy nấu ăn trên mạng.
Một ngày nọ, căn hộ bên cạnh có hàng xóm mới chuyển đến.
Tối hôm đó, Chúc Du theo thói quen mở livestream lên xem thì phát hiện blogger nọ đang làm món cơm gà hầm nấm. Cùng lúc ấy, một mùi thơm nức mũi từ phòng bên cũng bay sang, khiến con mèo trong phòng cậu ngửi thấy mùi liền chạy tót ra ngoài.
Chúc Du đuổi theo thì phát hiện mùi hương tỏa ra từ nhà hàng xóm mới, cậu chỉ dám đứng hít hà cho đỡ thèm, nhưng con mèo dưới chân lại đột nhiên điên cuồng cào cửa nhà người ta, vừa cào vừa kêu gào thảm thiết.
Sợ quá hóa cuống, Chúc Du quỳ rạp xuống đất định ôm mèo về thì cánh cửa bật mở.
Người mở cửa là một người đàn ông đeo tạp dề, khuôn mặt thanh tú, thân hình tam giác ngược chuẩn chỉnh với cơ ngực cuồn cuộn. Mùi cơm gà hầm nấm ập thẳng vào mặt khiến Chúc Du suýt chút nữa thì ngất xỉu vì quá thơm.
Nhìn nốt ruồi trên tay người đàn ông và kiểu dáng chiếc tạp dề quen thuộc, Chúc Du ngớ người: “Người này chẳng phải là blogger ẩm thực mà cậu đang ngày đêm "cày" video đó sao?”
Hai mắt cậu lập tức ầng ậc nước, giơ cao con mèo trong lòng lên như dâng lễ vật, nức nở: "Cầu xin anh, bố thí cho hai cha con chúng tôi miếng cơm đi mà, bắt làm gì cũng chịu!!"
Con mèo bị bế lên cũng rưng rưng đôi mắt, kêu một tiếng: "Meo."
Bách Trầm: "Ừm... Hay là cậu cứ đứng dậy trước đã?"
Sau này theo lời Bách Trầm nhớ lại, hắn chưa từng gặp ai đói đến mức độ ấy bao giờ... Cả người lẫn mèo.
Một bát cơm gà hầm nấm phổ thông bình thường, vậy mà người thì vừa ăn vừa khóc, mèo thì vừa ăn vừa kêu...
---
Do vấn đề tâm lý nên Bách Trầm đã tạm nghỉ học hai năm, trong thời gian đó hắn tự học nấu ăn và bắt đầu đăng tải các video hướng dẫn làm món ngon lên mạng, đồng thời cũng dần nảy sinh tâm lý thích "vỗ béo" người khác.
Hắn vẫn luôn chôn chặt sở thích này dưới đáy lòng. Mãi cho đến đêm thứ ba sau khi đi học trở lại, một thanh niên xinh đẹp với mái tóc hồng gõ cửa phòng hắn...
Từ đó về sau, tâm lý kia của hắn đã được thỏa mãn tột độ.
---
Tiểu kịch trường 1:
Sau khi biết Chúc Du là fan của mình, hắn mò vào tài khoản của cậu và phát hiện ra tiêu chuẩn chọn bạn đời mà cậu từng đăng tải.
Thế là sau đó...
"Bạn học Chúc Du này, tôi có bằng đầu bếp, có thể thay đổi thực đơn mỗi ngày cho em. Bố tôi là đại gia kim cương, tôi là người thừa kế duy nhất của ông ấy nên em hoàn toàn không cần phải ra ngoài đi làm. Tôi có biệt thự riêng, cưới xong em muốn ngủ đến 3 giờ chiều cũng được. Tôi có sức khỏe tốt, không có tật xấu, tuần nào cũng tập gym đều đặn, đây là báo cáo khám sức khỏe của tôi. Nếu em không muốn hiếu kính cha mẹ chồng thì cũng được nốt..."
Nói xong, Bách Trầm mở điện thoại phát một đoạn tin nhắn thoại do mẹ hắn gửi đến.
"Nó không cần hiếu kính cha mẹ chồng đâu! Nếu nó thật lòng để ý đến hai bác thì bố mẹ có thể đi lang thang cũng được." Mẹ hắn nói.
Bách Trầm tiếp lời: "Cho nên, em có thể hẹn hò với tôi không?"
Miếng thịt kho tàu trong miệng Chúc Du rơi bịch xuống đất: “Hả?”
Tiểu kịch trường 2:
Hai người vì chút chuyện vặt vãnh mà cãi nhau. Bách Trầm làm điểm tâm mang sang tìm Chúc Du làm hòa.
Chúc Du tức giận hỏi: "Anh tới làm gì?"
Bách Trầm: "Xin lỗi."
Thế là Chúc Du đáp: "Được rồi, tha lỗi đấy. Giờ thì đưa điểm tâm cho tôi đi."
Bách Trầm: “?”
---
# Việc đã đến nước này, ăn cơm trước đi!
# Nhiều chuyện phiền lòng quá, chi bằng cứ ăn cơm trước đi!
# Được tỏ tình hả? Hơi kích động đấy, làm miếng cơm cho bình tĩnh lại đã.
# Lúc bị đè xuống giường đến mức thở không ra hơi, cậu vẫn thều thào: “Anh ơi, mai em muốn ăn thịt kho dưa cải...”