Nguyễn Chi Nhiên, một đứa con rơi bên dòng họ Nguyễn, danh nghĩa là tiểu thiếu gia, nhưng thực chất chẳng có gì ngoài cái tên. Cậu nhỏ bé, yếu ớt, lại mang gương mặt đẹp đến mức khiến người ta không t …
Nguyễn Chi Nhiên, một đứa con rơi bên dòng họ Nguyễn, danh nghĩa là tiểu thiếu gia, nhưng thực chất chẳng có gì ngoài cái tên. Cậu nhỏ bé, yếu ớt, lại mang gương mặt đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Làn da trắng mịn, chỉ cần chạm nhẹ là đã đỏ ửng. Dù bị véo đến bầm tím, cậu vẫn cười, đôi mắt cong cong, nhẹ nhàng nói: “Không đau đâu.”
Những tin nhắn quấy rối liên tục đến:
[Chân trắng thế, nhìn là muốn giữ lại.]
[Một đêm, ba triệu, chịu không?]
[Đừng đi đường khuya, dễ khiến người ta phạm tội đấy.]
[Đến ngón chân cũng hồng phấn, xinh thật.]
Nguyễn Chi Nhiên lặng lẽ xóa từng tin nhắn, cố làm ngơ khi chiếc áo sơ mi và qυầи ɭóŧ trong phòng ngủ không cánh mà bay. Cậu chỉ mong thời gian trôi nhanh, để mình có thể lớn lên, thoát khỏi những ánh mắt soi mói.
Rồi một ngày, cha dượng tặng cậu một chiếc dây lưng. Ngón tay ông ta lướt qua bụng cậu, giọng trầm trầm: “Tiểu Nhiên, eo em nhỏ thật, quyến rũ quá.”
Nguyễn Chi Nhiên giật mình quay lại, giọng run run: “Ông là cha dượng của tôi!”
Ông ta cười khẽ, ánh mắt đầy ý đồ: “Thế mới thú vị, con ạ.”
---
Hoảng loạn, Nguyễn Chi Nhiên chạy trốn, tìm đến Phó Tế Quân, người thừa kế tập đoàn Vĩnh Hi, một kẻ nổi tiếng lạnh lùng, kén chọn. Cậu quỳ bên mép giường, đôi tay run rẩy nâng cây roi ngựa đỏ thắm, cúi đầu để lộ cái cổ trắng mảnh mai, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy khẩn cầu: “Phó tiên sinh, ngài... có thể thích tôi được không?”
Phó Tế Quân từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng mảng da thịt lộ ra ngoài của cậu. Thời gian như kéo dài vô tận, đầu gối cậu đau nhức, cơ thể run lên từng đợt. Mãi sau, hắn mới hừ nhẹ, giọng trầm trầm: “Cậu dựa vào đâu mà đòi tôi thích cậu?”
Những tổn thương từng chịu đựng trở thành “lý do” duy nhất của Nguyễn Chi Nhiên. Một lần, Phó Tế Quân vô tình buột miệng: “Tai cậu hợp để đeo khuyên.” Cậu ghi nhớ câu nói ấy, khắc sâu trong lòng.
Lần tiếp theo gặp lại, Nguyễn Chi Nhiên cố ý để lộ chiếc khuyên tai lấp lánh. Hắn nhìn thoáng qua, nhếch môi, giọng khinh miệt: “Đồ rẻ tiền.”
Thế nhưng, cậu – “món đồ rẻ tiền” ấy – cuối cùng cũng được ở lại trong ngôi nhà của Phó Tế Quân. Nhưng hắn chẳng hề động đến cậu. Mọi “kinh nghiệm” đối phó với sự quấy rối của Nguyễn Chi Nhiên đều vô dụng trước người đàn ông này.
Cậu mặc áo hoodie rộng thùng thình, để lộ đôi chân thon dài trắng trẻo, đứng trước mặt hắn, lí nhí: “Phó tiên sinh, tôi... đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.”
Hắn cau mày, giọng không vui: “Mua cả đống quần áo mà không cái nào vừa ý à?”
Một lần, ở nơi hoang vắng đầy khói bụi, cậu cố ý ngã vào người hắn, nhỏ giọng ám chỉ: “Phó tiên sinh, ở đây... không có ai đâu.”
Hắn thở dài, bước tới ngồi xổm trước mặt cậu: “Lên đi, để tôi cõng.”
Dù cậu chủ động đến đâu, Phó Tế Quân cũng chỉ nhéo má cậu, cười nhạo: “Nguyễn Chi Nhiên, cậu chẳng làm được trò trống gì cả.”
Cậu biết hắn khinh thường mình, nên ngày ngày tìm cách lấy lòng. Nhưng rồi, Phó Tế Quân phát hiện ra sự thật: Cậu đến với hắn chỉ để trốn khỏi cha dượng.
Hận nhất là bị lừa dối, Phó Tế Quân lạnh lùng. Nguyễn Chi Nhiên lặng lẽ rời đi.
---
Không còn cha dượng quấy rầy, cũng chẳng cần lấy lòng ai, cuộc sống của Nguyễn Chi Nhiên bình lặng hơn bao giờ hết. Nhưng mỗi ngày đi làm về, cậu lại thấy một chiếc xe quen thuộc lướt qua.
Mùa đông đến, cậu ốm nằm co ro trong căn phòng thuê chẳng có lò sưởi. Phó Tế Quân bất ngờ xuất hiện, dùng chìa khóa mở cửa, giọng trầm thấp pha chút oán trách: “Cậu thà bệnh chết chứ nhất quyết rời bỏ tôi?”
Nguyễn Chi Nhiên đầu óc mụ mị vì sốt, ngơ ngác hỏi: “Chẳng phải ngài ghét bỏ tôi trước sao?”
Hắn tiến đến, hơi thở nóng bỏng chạm vào da thịt cậu. Lần này, chẳng cần cậu chủ động, dù cậu có kêu dừng lại cũng vô ích.
---
Phó Tế Quân, người thừa kế tập đoàn Vĩnh Hi, sinh ra đã ngậm thìa vàng, giàu có hơn người ta mười đời cộng lại. Một phút mềm lòng, hắn mang về nhà một cậu trai xinh đẹp.
Bị những lời ngọt ngào của cậu lừa gạt suốt hai năm, hắn phát hiện sự thật, bình tĩnh suy nghĩ một tháng, rồi quyết định tha thứ.
Nhưng khi hắn hạ mình đi làm lành, đáp lại hắn chỉ là một câu: “Chia tay.”
Nhân vật chính: Nguyễn Chi Nhiên, Phó Tế Quân
Tóm tắt: Câu chuyện về một “tiểu cục cưng” và hành trình tìm hạnh phúc trong thế giới hào môn.
Thông điệp: Hạnh phúc rồi sẽ đến, chỉ cần không bỏ cuộc.
Có gì sai sót mn góp ý cho mình nha