Tại một trại trẻ mồ côi trong một thị trấn nhỏ thuộc thành phố Đại Hoan. Có hai mảnh đời bất hạnh bị đấng sinh thành bỏ rơi tại cổng trại mồ côi, trùng hợp hơn cả hai đứa nhỏ ấy lại bị bỏ rơi cùng một …
Tại một trại trẻ mồ côi trong một thị trấn nhỏ thuộc thành phố Đại Hoan. Có hai mảnh đời bất hạnh bị đấng sinh thành bỏ rơi tại cổng trại mồ côi, trùng hợp hơn cả hai đứa nhỏ ấy lại bị bỏ rơi cùng một thời gian, cùng một địa điểm.
Sau khi được trại mồ côi nhận nuôi, cả hai đứa nhỏ ấy đã cùng nhau lớn lên và trở thành đôi bạn thân được người người trong trại mồ côi ngưỡng mộ. Đặc biệt thay, cả hai đứa nhỏ đều có chung sở thích đạp xe, có chung một hoài bão, mong muốn trở thành tuyển thủ đua xe đạp.
Vào năm mười tám tuổi, ngay khi Huỳnh Y và Trịnh Lạc Âu thi đổ vào Đại học. Cả hai rời khỏi trại trẻ mồ côi và di chuyển đến trung tâm thành phố Đại Hoan. Cuộc sống tự lập của 2 cô gái chính thức bắt đầu.
Hoài bão vẫn luôn tồn tại trong lòng mỗi người nhưng liệu rằng cả hai người họ có thể cùng nhau thực hiện được hoài bão đó, khi mà suy nghĩ thay đổi, môi trường, con người ở thành phố lại không đơn thuần như ở trại trẻ mồ côi.
Sau khi trải qua một số chuyện khiến con người thay đổi liệu rằng tình cảm mà cả 2 dành cho nhau có thay đổi không?
Nhân vật chính: Huỳnh Y x Trịnh Lạc Âu.
---
Từ nãy đến giờ, Huỳnh Y luôn giữ im lặng để xem xét tình hình, lúc này, cô thực sự đã hiểu ra Trần Tình muốn gì từ Trịnh Lạc Âu. Cô nhìn Trịnh Lạc Âu, bất lực hỏi.
“Lạc Âu! Cậu vì bọn họ mà nỡ lòng ra tay với tôi sao? Bọn họ ép cậu đúng không?”
Trịnh Lạc Âu ngồi chồm hổm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tức giận của Huỳnh Y, cô khẽ cười nói.
"Tôi không vì bọn họ. Đừng trách tôi... Có trách thì hãy trách bản thân cậu quá giỏi."
"Ha ha ha..." Sau tràn cười thất thanh, Huỳnh Y lạnh lùng nói: "Cậu không vì bọn họ! Vậy nỡ lòng ra tay với tôi là vì cậu."
"Trịnh Lạc Âu! Từ trước đến nay tôi đều ở phía sau hỗ trợ cậu, chưa từng có ý định cản trợ cậu. Vậy mà cậu lại dùng cách này để tôi không thể tham gia giải đua sắp tới."
"Trịnh Lạc Âu! Tôi nói cho cậu biết, dù cậu có dành chiến thắng... thì cậu cũng chẳng được khán giả để ý đến đâu."
"Tính tình không thay đổi thì đừng mong người đời hướng mắt về mình."
"Tôi mặc kệ!" Trịnh Lạc Âu gần như hét vào mặt Huỳnh Y, cô đưa tay ra nắm lấy chiếc cằm nhọn của Huỳnh Y, tức giận nói: "Một người luôn được người khác chú ý, yêu thích như cậu thì làm sao hiểu được cảm giác chạnh lòng của tôi. Cùng đứng trên bục nhận thưởng, nhưng chỉ có cậu được khán giả tung hô. Còn tôi! Còn tôi!... Không một ai thèm quan tâm đến."
"Cậu sai rồi. Cảm giác của cậu tôi hiểu rất rõ." Huỳnh Y hít một hơi, đau lòng, nghẹn ngào hỏi: "Cậu rốt cuộc có thích tôi không? Hay cậu vì lý do khác... mới đồng ý quen tôi."
Trịnh Lạc Âu buông tay ra, thành thật đáp.
"Tôi vốn luôn có cảm xúc thích cậu... Khi cậu tỏ tình tôi đã rất vui. Nhưng tôi muốn để cậu hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Muốn đợi giải đua kết thúc rồi mới đồng ý."
"Nhưng lúc trận đua kết thúc, nhìn bọn người không ngừng tung hô cậu, phớt lờ sự tồn tại của tôi. Tôi liền nhận ra một điều... chỉ cần làm cậu thua cuộc trong một giải đua nào đó... hoặc không thể tham gia... Khi đó... tôi có thể sẽ được tỏa sáng."
"Lúc đồng ý làm bạn gái cậu. Tôi đã vẽ ra một ván cờ, đặt cậu lên bàn cờ, biến cậu trở thành quân cờ, mặc sức điều khiển... cho đến khi ván cờ kết thúc."
"Nhưng những nước đi luôn có biến số... Cuối cùng, tôi quyết định thuận theo tự nhiên."
"Ván cờ này... càng chơi càng mệt. Ngay tại đây, tôi sẽ kết thúc ván cờ này."
Xin lỗi Huỳnh Y.
Lục phủ ngũ tạng của Huỳnh Y bây giờ như bị ai đó cầm dao cắt xén, cảm giác bị lừa gạt tình cảm thật sự rất đau đớn.
Thực lòng, Huỳnh Y vẫn không dám tin vào những lời tàn nhẫn mà Trịnh Lạc Âu vừa thốt ra, cô vẫn hy vọng đây chỉ là ảo giác, hoặc một cơn ác mộng, nhưng những cơn co thắt đau đớn trong tim đang không ngừng tàn nhẫn dập tắt đi hai chữ hy vọng nhen nhóm đấy.