Diệp Tích Nhân là một tiểu thư khuê các bình thường, sống trong một gia đình hạnh phúc êm ấm. Tổ mẫu (bà nội) của nàng là cáo mệnh phu nhân* được người người kính trọng. ("Cáo mệnh phu nhân" là danh h …
Diệp Tích Nhân là một tiểu thư khuê các bình thường, sống trong một gia đình hạnh phúc êm ấm.
Tổ mẫu (bà nội) của nàng là cáo mệnh phu nhân* được người người kính trọng.
("Cáo mệnh phu nhân" là danh hiệu được phong tặng cho các bà, các mẹ của quan lại trong triều đình phong kiến, như một minh chứng cho địa vị và sự may mắn của gia đình đó trong xã hội.)
Phụ thân là Hộ Bộ Thượng Thư nổi danh tiếng tăm lừng lẫy.
Mẫu thân nàng thông minh hơn người, quản lý trong nhà đâu vào đấy.
Huynh trưởng còn là một thanh niên trẻ tuổi tài đức vẹn toàn của kinh thành…
Cả nhà cũng chỉ có mỗi nàng - người được cưng chiều nhất, là bình bình thường thường, không có gì nổi bật thôi.
Ít nhất là nàng nghĩ vậy.
Cho đến sau này:
Huynh trưởng tài đức vẹn toàn vậy mà lại "gian lận tại trường thi", Diệp gia bị phán xử chém cả nhà.
Tổ mẫu là cáo mệnh phu nhân mà lại "cất giấu giấu bằng chứng thông đồng với địch", Diệp gia bị phán xử chém cả nhà.
Vị phụ thân là Thượng thư bộ Hộ của nàng thì "tham ô kinh phí của quân đội", mẫu thân cũng mắc tội "biết mà không báo", Diệp gia bị phán xử trảm cả nhà.
Cái nhà này, một chút cũng chẳng hề bình yên.
Còn về việc vì sao nàng biết những chuyện này ấy hả?
Ồ, đó là bởi vì muốn cứu cái nhà này mà một người "bình bình thường thường", "không có gì nổi bật" như nàng đã bị chém hai mươi lần trong cái vòng tuần hoàn này rồi đấy!
Diệp Tích Nhân: Vòng này hết cứu nổi rồi, bắt đầu lại đi!
*
Nghiêm Đan Thanh - Nghiêm tiểu tướng quân tiếng tăm lừng lẫy, hiện tại lại đang bị nhốt trong địa lao, chờ ba ngày sau sẽ đưa đi xử trảm.
Vẻ mặt của người giam giữ hắn trông rất dữ tợn, còn nói chắc nịch với hắn rằng: "Ba ngày sau, ngươi chắc chắn sẽ phải chết."
Sau đó…
Hắn đã trải qua hết ba ngày này rồi lại đến ba ngày khác, ba ngày rồi lại ba ngày.
Vẫn chưa chết, lại trở về ngày đầu tiên rồi.
Hắn vừa ngẩng đầu lên thì thấy người giam giữ hắn đang dùng đao chỉ vào hắn, mặt mày dữ tợn mà nói: "Ba ngày sau, ngươi chắc chắn sẽ phải chết."
Nghiêm Đan Thanh: “Hở?”
*
Lưu ý:
“Lần thứ hai mươi mốt” là đại từ chỉ chung, không nhất thiết là sẽ tuần hoàn vòng lặp lần thứ hai mươi mốt.
Truyện là quá trình trưởng thành của các nhân vật. Cốt truyện là chính tình cảm là phụ, nữ chính không phải ngay từ đầu đã siêu mạnh, mỗi lần xảy ra vòng lặp thì sẽ lại trưởng thành hơn lần trước.
Câu chuyện này hoàn toàn là hư cấu, không có nguyên mẫu.
Một câu tóm tắt: Vô hạn lưu Sảng văn Trưởng thành Mỹ cường thảm HE
Tóm tắt một câu: Đời người chẳng phải là sẽ chết chết chết chết chết chết…
Lập ý: Mọi chuyện vẫn nên nghĩ thoáng một chút, hòa bình thân ái.