[Ngụy cốt + hai nhân cách] Bảo Nặc hồi nhỏ vốn là một đứa trẻ tham tiền, có lần còn nghĩ đến chuyện xuống tay với chính tiểu trúc mã của mình. Tiểu trúc mã đưa nàng về đến tận cửa, nàng liền đòi mười …
[Ngụy cốt + hai nhân cách]
Bảo Nặc hồi nhỏ vốn là một đứa trẻ tham tiền, có lần còn nghĩ đến chuyện xuống tay với chính tiểu trúc mã của mình.
Tiểu trúc mã đưa nàng về đến tận cửa, nàng liền đòi mười văn tiền.
Tiểu trúc mã muốn thơm lên trán nàng một cái, nàng lại nói: “Được thôi, hai mươi văn tiền nhé.”
Nhưng khi cậu bé vừa hôn xong thì liền nghe có một tiếng cười nhạo.
Bảo Nặc quay đầu lại, thì thấy đại ca Tạ Tùy Dã đang đứng tựa người vào khung cửa, nhếch môi cười nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Xong rồi.
Trong lòng Bảo Nặc run lên.
“Hôn đủ chưa?”
Tạ Tùy Dã cười mà như không cười: “Mau cút vào trong.”
Bảo Nặc nghe vậy lập tức cúi đầu bước thẳng vào sân.
Đại ca nàng không xử lí nàng ngay, mà vén tay áo mình lên rồi đi thẳng về phía tiểu trúc mã đang đứng ở đằng kia.
Ngay sau đó lập tức truyền tới mấy tiếng kêu la vô cùng thảm thiết.
Bảo Nặc đứng trong sân, ngón tay vô thức bấu chặt vào nhau.
Tạ Tùy Dã dạy dỗ xong tiểu trúc mã thì bước vào, nhéo vào gáy nàng một cái, rồi xách người ném thẳng vào nhà kho.
“Nằm sấp xuống.”
Y chỉ vào băng ghế dài rồi rút ra một cây roi mây.
Bảo Nặc thấy vậy còn run hơn, nhưng nàng chỉ đành cắn răng chịu đựng, nín thở không dám nói lời nào.
Tạ Tùy Dã ngày thường toàn dọa đánh nàng, nhưng chưa bao giờ thật sự ra tay.
Vậy mà lần này, y lại định ra tay đánh nàng.
Vành mắt của Bảo Nặc chợt đỏ lên.
Bỗng giọng y thay đổi: “Nặc Nặc?”
Tựa như không dám tin vào mắt mình, y nhìn vào cây roi mây đang cầm trong tay, nhíu mày lại: “Tạ Tùy Dã đã đánh muội ư? Ca ngay cả một câu nói nặng lời còn chẳng nỡ thốt ra, thế mà hắn lại dám ra tay với muội sao?”
Bảo Nặc trợn tròn mắt một lúc, rồi ngay sau đó liền lao vào ngực y: “Ca ca, ca tỉnh rồi à! Tạ Tùy Dã là tên đại ác ma đó! Hắn độc địa hung tàn, muội ghét hắn quá! Người muội ghét nhất chính là hắn…”
Nàng nói một tràng không ngừng nghỉ, như muốn trút hết ấm ức trong người ra vậy, chẳng thèm để ý đến thân thể của ca ca mình đang dần cứng lại.
Đến khi nhận ra có gì đó không ổn, nàng vội ngẩng đầu lên, thì phát hiện trên mặt ca ca đã không còn chút dáng vẻ thương tiếc như lúc nãy nữa rồi?
Cái nhướng mày cùng với nụ cười như có như không kia, rõ ràng chính là Tạ Tùy Dã mà.
“Mắng xong chưa?”
Y lại cầm cây roi mây lên, nhấn mạnh từng chữ: “Dám cáo trạng ca hả? Thì ra sau lưng ca, muội lại giấu nhiều lời oán thán đến vậy.”
Xong đời. Lần này thật sự xong đời rồi.
Bảo Nặc khổ đến nổi không thốt nên lời.
Ca ca nàng mắc một căn bệnh, là một căn bệnh có hai nhân cách sẽ thay phiên nhau xuất hiện.
Người nói năng dễ chịu, tính tình hiền hòa là Tạ Tri Dịch, còn kẻ hung hăng, độc địa kia thì chính là Tạ Tùy Dã.
Hơn nữa hai người cứ bất chợt là đổi qua đổi lại, nên càng ngày càng khó đoán được họ là ai.
Vì thế, Bảo Nặc thường xuyên phải chịu đủ mọi khổ sở.
Huống hồ, Tạ Tùy Dã lại cực kỳ chướng mắt với việc nàng thân mật với Tạ Tri Dịch.
Tựa như y cũng chẳng ưa gì Bảo Nặc vậy.
Hãy đọc và cảm nhận nhé!
👥 Vai Chính:
Bảo Nặc, Tạ Tùy Dã / Tạ Tri Dịch.
🌟 Tóm Tắt Trong Một Câu:
Dù có đánh đến gãy xương cốt thì gân vẫn dính liền - ca muội vĩnh viễn chẳng thể rời nhau.
💡 Thông điệp:
Gia đình là thành lũy.