Tô Đăng là Chủ Thần đứng sau các thế giới vô hạn lưu, cậu là sự tồn tại đáng sợ trong truyền thuyết khiến ai nấy nghe tên đều phải khϊếp sợ. Tuy sức mạnh của cậu đúng là rất khủng bố, nhưng vẻ ngoài l …
Tô Đăng là Chủ Thần đứng sau các thế giới vô hạn lưu, cậu là sự tồn tại đáng sợ trong truyền thuyết khiến ai nấy nghe tên đều phải khϊếp sợ. Tuy sức mạnh của cậu đúng là rất khủng bố, nhưng vẻ ngoài lại đáng yêu một cách lạ kỳ.
Vừa mở mắt sau một giấc ngủ dài, cậu xuyên đến thời đại mà đám quái vật sống lại. Và điều trớ trêu là, cậu sắp phải đến trường. Một ngôi trường chuyên đào tạo học sinh chống lại quái vật.
Vị Chủ Thần vô hạn lưu lúc này vô cùng hoang mang: “Chẳng phải chỉ cần mắng vài câu là quái vật sẽ tự xin tha sao? Đánh đấm làm gì cho tốn sức?”
Và thế là, cậu bắt đầu lười biếng không làm gì cả.
Khi người khác miệt mài nghiên cứu thông tin về đám quái vật trốn ra từ thế giới vô hạn lưu, thì cậu lật sách nấu ăn ra xem món nào ngon.
Lúc người khác liều mạng kiếm điểm trong mô phỏng chiến đấu tiêu diệt quái vật, thì cậu đi bắt mấy con quái vật bé tí về nuôi như mèo con, vừa đùa giỡn vừa ngáp.
Khi người khác dùng năng lực thức tỉnh để chiến đấu, cậu lại ngáp dài đóng vai nhân vật nhỏ bé yếu ớt, không khác gì học sinh mẫu giáo bị lạc đường.
Giữa lúc từng đợt quái vật từ thế giới vô hạn lưu tràn vào, ai nấy đều ra sức chiến đấu. Riêng Tô Đăng, vừa ngủ dậy vừa ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lên, vô tội nói: “Tôi đã cố gắng lắm rồi, tôi có thể rút lui được chưa?”
Mọi người: “…”
Tô Đăng cảm thấy, ngoài việc không thể hấp thụ được âm khí và cảm xúc tiêu cực ở thế giới loài người, thì làm cá mặn cũng không tệ.
Cho đến ngày diễn ra giải đấu dành cho sinh viên năm nhất, đám quái vật bất ngờ tập kích. Các học sinh ra sức chiến đấu, đồng thời cố gắng bảo vệ Tô Đăng, người thoạt nhìn không có chút sức chiến đấu nào.
Nhưng lần ấy, Tô Đăng bị quấy rầy giữa giấc ngủ hiếm hoi. Cậu nổi giận vung tay, triệu hồi ra một con quái vật cấp bậc còn đáng sợ hơn cả đám quái đang tấn công. Trong chớp mắt, đám quái vật bị tiêu diệt sạch.
Mọi người: “Khoan đã, chuyện gì vừa xảy ra vậy?”
Tô Đăng: “Ơ? Lỡ tay triệu hồi người bạn cũ trong phó bản thôi mà.”
Kể từ khi thoát ra khỏi thế giới vô hạn lưu, Giang Tẫn mang mối hận sâu sắc với trò chơi nhuốm máu và u ám đó. Điều duy nhất hắn muốn, chính là tìm ra Chủ Thần. Sau đó gϊếŧ chết đối phương để bảo vệ sự yên bình cho nhân loại.
Về sau, hắn không chỉ bắt được Chủ Thần, mà còn giữ chặt cậu ở bên cạnh mình.
Tiểu mỹ nhân có vẻ ngoài mềm mại yếu đuối bị hắn bóp nhẹ cổ, Giang Tẫn cúi đầu, đặt một nụ hôn lên, nghiến răng nói: “Âm khí trên người tôi đều cho em hút, cấm tìm người khác.”