Năm mười bốn tuổi, Tần Khả cùng lúc mất đi phụ mẫu, đôi mắt cũng mù lòa. Nàng được cữu mẫu đón về kinh thành, sống nhờ ở nhà họ Tạ. Người trong nhà họ Tạ từ trên xuống dưới đều đối xử rất tốt với nàng …
Năm mười bốn tuổi, Tần Khả cùng lúc mất đi phụ mẫu, đôi mắt cũng mù lòa. Nàng được cữu mẫu đón về kinh thành, sống nhờ ở nhà họ Tạ. Người trong nhà họ Tạ từ trên xuống dưới đều đối xử rất tốt với nàng. Kể từ đó, nàng có thêm bốn vị biểu ca.
Tứ biểu ca chu đáo, Tam biểu ca ôn hòa, Nhị biểu ca ân cần, chỉ có Đại biểu ca...
Tần Khả có chút sợ hắn.
Trưởng tử nhà họ Tạ là Tạ Diệu có phong thái nhẹ nhàng, nhưng tính tình lại có phần lạnh lùng, khiến người ta vừa kính trọng vừa sợ hãi.
Ban đầu, Tần Khả kính trọng hắn, lảng tránh hắn, nhưng sau này...
Chẳng ai ngờ được, tiểu biểu muội nhà họ Tạ lại trở nên thân thiết nhất với vị Tạ đại công tử mà ngay cả hoàng tử cũng phải nể mặt ba phần.
Năm nàng cập kê, Thái tử sống chết đòi xin thánh chỉ để rước Tần Khả vào cung.
Ngày hôm sau liền có tin đồn: Thái tử đang trên đường trở về hoàng cung đã bị một đám chó điên cắn bị thương cả hai chân.
Tạ Diệu từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, thong thả dẫm lên một cái.
Thứ vứt đi mà cũng dám nhòm ngó cô nương mà hắn nuôi lớn.
Trời dần tối, Tần Khả đi qua hành lang dài trong hậu hoa viên, bỗng bị một đôi tay rắn chắc ôm vào trong hòn non bộ.
Vị trưởng tử nhà họ Tạ, ban ngày là một quân tử ôn hoà, giỏi kiềm chế và nhẫn nhịn, nhưng bản tính thật lại bộc lộ không sót một chút nào trong nụ hôn này.
Tần Khả mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đại biểu ca...”
Tạ Diệu ôm chặt người trong lòng, nhỏ giọng dụ dỗ, hơi thở nguy hiểm tiến lại gần: “Gả cho hắn hay là gả cho ta, nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.”
Ba tháng sau, triều Đại Chu nghiêng trời lệch đất, nhà họ Tạ quyền thế ngút trời. Chẳng ai ngờ được, hoàng cung chỉ trong một đêm đã đổi chủ.
Chỉ vì một câu nói của nàng: “Gả cho huynh.”****
Tạ Diệu giữ nàng trong lòng, hỏi:
“Bức thư kia để Thanh Liên đi xử lý rồi sao?”
“Hắn ta nói muốn đến đón nàng hay là muốn gặp nàng?”
Tần Khả biết ngay hắn sẽ hỏi câu này trước, rõ ràng là đã thấy hết rồi... rõ ràng là rất để ý.
Giọng Tần Khả rất nhỏ, còn mang theo một tia hờn dỗi: “Hắn ta đâu có nói những thứ đó...”
Tạ Diệu nhìn vào mắt nàng: “Vậy trong thư viết gì? Biểu cô mẫu thật sự có ý định tác hợp cho hai người à? Hắn ta ở trong phủ bao lâu?”
“Đại biểu ca vẫn chưa thoát ra khỏi Đô Sát Viện sao? Muội đâu phải là phạm nhân của huynh...”
“Ta đâu có thẩm vấn nàng, ta rõ ràng là...”
“Ta rõ ràng là ghen thôi.”
Tần Khả: “Đường đường là Trung thừa đại nhân, lại đi ghen với một tiểu quan thấp hơn huynh mấy bậc... muội không tin.”
“Vào ngày sinh nhật của ta, nàng lại vì thư của hắn ta mà trốn ta, nên ta ghen.”
“Không thể quen biết nàng sớm hơn hắn ta, nên ta ghen.”
“Hắn ta còn từng được biểu cô mẫu để mắt đến, nên ta càng ghen.”
“Nàng nói xem, ta phải làm sao đây?”
Hay nha. Nên đọc