CP chính: Beta kiên cường, lạc quan, xinh đẹp thụ x Alpha lớn tuổi, trà xanh điên cuồng công. Khương Thư Ngọc là một beta, hơn nữa còn là con riêng của nhà họ Khương. Sau khi được nhận về, cậu trở thà …
CP chính: Beta kiên cường, lạc quan, xinh đẹp thụ x Alpha lớn tuổi, trà xanh điên cuồng công.
Khương Thư Ngọc là một beta, hơn nữa còn là con riêng của nhà họ Khương. Sau khi được nhận về, cậu trở thành người mà ai cũng ghét bỏ. Tính tình cậu cứng nhắc, trầm lặng, rất ít khi giao tiếp với người cùng tuổi. Còn con trai của người vợ chính thức là Khương Trình thì cực kỳ căm ghét cậu.
Trái ngược hoàn toàn với Khương Thư Ngọc, Văn Túc Thời lại là người được trời cao ưu ái, một alpha đỉnh cấp, được mọi người tung hô, ai ai cũng muốn lấy lòng anh. Khi Văn Túc Thời luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý, thì Khương Thư Ngọc lại chỉ có một mình lẻ loi, cô độc.
Không ai biết cậu từng lên giường với Văn Túc Thời. Ngay cả Văn Túc Thời cũng không hề hay biết.
Trong buổi tiệc sinh nhật của Khương Trình, Khương Thư Ngọc đến muộn. Khi cậu đến nơi, chỉ còn chỗ ngồi bên cạnh Văn Túc Thời. Cậu thản nhiên bước tới, đưa quà cho chủ tiệc, vừa định rời đi thì bị Văn Túc Thời gọi lại:
“Sao không ngồi xuống ăn cùng?”
Không còn cách nào khác, Khương Thư Ngọc đành ngồi xuống cạnh vị alpha kia. Mọi người đều không ưa cậu, họ lấy món quà mà cậu tặng ra giễu cợt:
“Đồ rẻ tiền thế này à? Tôi còn tưởng cậu giống cha ruột mình, biết dựa hơi người giàu chứ.”
“Cậu ta chỉ là một beta hèn hạ, ai mà thích nổi.”
“…”
Khương Thư Ngọc im lặng nghe hết những gì bọn họ nói, rồi đứng dậy rời khỏi bữa tiệc. Không ngờ Văn Túc Thời lại đuổi theo:
“Khương Thư Ngọc, đêm đó chúng ta thật sự đã…”
“Không.”
Khương Thư Ngọc phủ nhận, ngẩng đầu lên nói:
“Đây sẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau.”
Văn Túc Thời không nhớ chuyện đêm đó, cũng sẽ vĩnh viễn không biết, trong cơ thể Khương Thư Ngọc đang mang một đứa con có dòng máu alpha của anh.
…
Khương Thư Ngọc mang thai con của Văn Túc Thời.
Ban đầu, cậu định bỏ đứa bé. Nhưng không hiểu sao, Văn Túc Thời lại bắt đầu bám riết lấy cậu. Ăn cơm muốn đi ăn cùng, đến thư viện cũng muốn đi cùng, thậm chí đi làm thêm cũng đi theo.
Không chỉ vậy, mỗi khi có ai bắt nạt cậu, Văn Túc Thời đều đứng ra bênh vực. Dần dần, trong học viện bắt đầu lan truyền tin đồn rằng Khương Thư Ngọc được Văn Túc Thời bao nuôi.
Khương Thư Ngọc chịu không nổi, cậu hỏi thẳng Văn Túc Thời:
“Tại sao anh cứ bám theo tôi vậy?”
Văn Túc Thời nhìn cậu bằng vẻ mặt vô tội:
“Vì tôi muốn theo đuổi em. Tôi có thể bảo vệ em. Em cho tôi một cơ hội được không?”
Đồ điên.
Khương Thư Ngọc cho rằng Văn Túc Thời chắc là bị điên rồi. Cậu bắt đầu tránh mặt anh, tìm cơ hội bỏ đứa bé đi. Một beta như cậu không thể ở bên một alpha như anh được.
Cậu hiểu rất rõ điều đó, hai người họ không cùng một thế giới.
Cho đến một ngày, sau khi từ bệnh viện trở về, Khương Thư Ngọc nhìn thấy Văn Túc Thời đứng trước cửa nhà mình, toàn thân ướt sũng, đôi mắt đỏ ngầu. Giọng anh khàn đi, run rẩy hỏi cậu:
“Khương Thư Ngọc…”
“Em ghét con của chúng ta đến vậy sao?”
Ý tưởng của truyện: Không sợ khó khăn, kiên cường trưởng thành.