[Bệnh mỹ nhân bề ngoài là đóa hoa tơ hồng, thực chất rất giỏi "hạ độc" người khác thụ x Nhϊếp chính vương bề ngoài tính tình thất thường, thực chất não yêu đương cấp độ 10 công.] Văn án: Ôn gia có một …
[Bệnh mỹ nhân bề ngoài là đóa hoa tơ hồng, thực chất rất giỏi "hạ độc" người khác thụ x Nhϊếp chính vương bề ngoài tính tình thất thường, thực chất não yêu đương cấp độ 10 công.]
Văn án:
Ôn gia có một con ma bệnh.
Người này tuy có dung mạo xinh đẹp nhưng thân thể lại quá yếu ớt, gió thổi mạnh một chút cũng có thể ho ra máu không ngừng, trông có vẻ không sống được bao lâu.
Không có mẫu thân, lại chẳng được phụ thân yêu thương, cả ngày ru rú trong hậu trạch, rất ít khi ra ngoài, e là cho đến lúc chết cũng không có mấy người nhận ra.
Thế nhưng một đạo thánh chỉ ban xuống, tiểu đáng thương này lại được gả cho Nhϊếp chính vương làm thê tử.
Nhϊếp chính vương Dung Diệp, tương truyền là kẻ lưng hùm vai gấu, hung ác, tàn nhẫn, là một Diêm Vương sống gϊếŧ người không chớp mắt.
Tiểu đáng thương không thể không tuân theo, bị ép gả cho hắn, ngày vào vương phủ, y thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng để đi chết.
Nào ngờ, Nhϊếp chính vương hung thần ác liệt trong lời đồn lại có một dung mạo tuyệt sắc, phong thái hơn người, lại còn chăm sóc y vô cùng chu đáo.
Sức khỏe y yếu nên ngất xỉu, hắn liền tìm danh y chữa trị, thức trắng hai canh giờ bên giường.
Y không chịu được vị đắng của thuốc, hắn liền tự tay đút mứt cho y, thay đổi đủ loại đồ ngọt để cho y đỡ đắng.
Không một ai quan tâm đến sinh thần của y, hắn lại xin nghỉ một ngày, đón sinh thần với y, còn chuẩn bị kỹ lưỡng ba món quà lớn.
Tiểu đáng thương không có mẫu thân che chở, phụ thân không thương lại chịu đủ mọi sự bắt nạt, cả đời này chưa từng được ai đối xử tỉ mỉ như vậy.
Thế mà vị Nhϊếp chính vương người người đều kính sợ ấy lại từng chút một bù đắp hết tất cả những thiếu sót của y.
Thế giới của y, cuối cùng cũng có người vá lành những mảnh vỡ, vì y mà dệt nên cả một bầu trời.
Được yêu thương chiều chuộng mới có thể không sợ hãi mà làm càn.
Dung Diệp rất thích ôm lấy vòng eo nhỏ của người thương. Ôn Nhạn nhỏ nhắn, ngồi trên đùi hắn, được hắn ôm vào lòng, trông bé tí hon.
Hắn nghe người thương kể tội mình, khẽ nhướng mày: "Dạo này lá gan của A Nhạn càng lúc càng lớn rồi nhỉ?"
Ôn Nhạn tựa vào lòng hắn, ánh mắt vô tội: "Là do Vương gia nuông chiều đó thôi."
Là do hắn nuông chiều.
Nhưng biết làm sao đây.
Dung Diệp khẽ thở dài, người thương yếu ớt, không chịu được gió thổi, đắng cũng không chịu nổi, lại không chịu được chút đau nào, không phải là nên cưng chiều hay sao.
(A Diệp be like: Rời xa ta rồi, xem ai còn coi ngươi là trẻ con.)
(A Nhạn chớp mắt ngây thơ, A Diệp chậc lưỡi: Lại làm nũng.)
Hướng dẫn đọc:
Cặp đôi nhỏ rất ngọt, siêu ngọt, ngọt xỉu!
Mở đầu là góc nhìn của công, chính văn chủ yếu là góc nhìn của thụ.
Triều đại hoàn toàn hư cấu, tình tiết không nhiều, truyện ngọt thiên về tình cảm (khoảng 7 phần tình cảm, 3 phần cốt truyện).
Cưới trước yêu sau. Công nhất kiến chung tình, A Nhạn lâu ngày sinh tình.
Nhân vật chính: Ôn Nhạn, Dung Diệp.
Tóm tắt trong một câu: Ngươi gọi đây là hoa tơ hồng á? Còn là thỏ trắng nhỏ nữa?
Kiếp này công 9 phải ráng thay đổi cách tranh đấu trong chính trường quyền lực để sống thật tốt để chăm lo được cho thụ được suốt đời nhe. Kiếp trước công không có tình nhân kiếp này thì khác rồi có người tình Ôn Nhạn bé nhỏ thì công 9 càng phải sống thật tốt để chăm sóc bảo vệ được bé yêu nhé, trách nhiệm làm chồng nặng nề lên gấp đôi đấy.