Kỷ Nhiễm đoản mệnh. Mười sáu năm đời người thoáng qua như chó chạy ngoài đồng, điều hối hận nhất là, một không nghe lời ba mẹ ăn sáng đầy đủ, đừng thức khuya; hai là cứ đâm đầu vào cái cây cong Phó Di …
Kỷ Nhiễm đoản mệnh.
Mười sáu năm đời người thoáng qua như chó chạy ngoài đồng, điều hối hận nhất là, một không nghe lời ba mẹ ăn sáng đầy đủ, đừng thức khuya; hai là cứ đâm đầu vào cái cây cong Phó Diễn Bạch mãi chẳng chịu mở não.
Khi nhắm mắt xuôi tay, Kỷ Nhiễm nghĩ, nếu có kiếp sau, cậu nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời, ngủ sớm dậy sớm, học hành chăm chỉ, tuyệt đối không theo đuổi người bạn cùng bàn là hotboy lạnh lùng và đẹp trai kia nữa.
Xếp hàng trên băng ghế nhỏ suốt một năm trời, cuối cùng cậu cũng được đầu thai.
Có lẽ vì kiếp trước còn nợ nần gì đó, Kỷ Nhiễm rơi vào một căn biệt thự nguy nga tráng lệ, bập bẹ lớn lên đến mười hai tuổi, trở thành một tiểu thiếu gia trắng trẻo khỏe mạnh, người gặp người thương hoa gặp hoa nở.
Kỷ Nhiễm sống những ngày tháng êm đềm như cá gặp nước, nhưng cậu không ngờ rằng vào ngày đầu tiên nhập học, cánh cửa mở ra, mẹ mới của cậu chỉ vào người đàn ông đứng ở cửa và nói:
"Đây là chú Phó của con, con phải ngoan ngoãn nghe lời chú ấy, ngủ sớm dậy sớm, đừng thức khuya nhé."
Kỷ Nhiễm: "..."
Truyện hay nha dễ thương nữa