[Công mang phong cách "bố già", ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ. Xuất thân là một thiếu gia giàu có, nhưng lại tự mình mở đường máu trở thành ông trùm ngành thép đời đầu x Thụ là một nhà nghiên cứu địa chấ …
[Công mang phong cách "bố già", ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ. Xuất thân là một thiếu gia giàu có, nhưng lại tự mình mở đường máu trở thành ông trùm ngành thép đời đầu x Thụ là một nhà nghiên cứu địa chất, cậu như một mặt trời nhỏ luôn tràn đầy sức sống, vừa khiến chồng tức đến phát điên, vừa khiến anh yêu đến điên cuồng.]
[Công kiểu "bố già" chiếm hữu x Thụ hoạt bát lanh lợi như chó săn thỏ.]
*Văn án tóm tắt:
Thầy bói từng nói: "Kiều Tô là mệnh phượng hoàng, cả đời sẽ chẳng bao giờ chạm đất."
Khi mới sáu tuổi, Cận Việt Quần lần đầu ôm “tiểu phượng hoàng” ấy vào lòng. Từ đó về sau, suốt hai kiếp người, Kiều Tô mãi không thể thoát khỏi lòng bàn tay của anh.
*Văn án chi tiết:
Ở kiếp trước, Kiều Tô được Cận Việt Quần yêu chiều hết mực, dung túng vô điều kiện.
Nhưng cũng chính vì sự nuông chiều ấy mà cậu đã vô tình gây nên một trận hỏa hoạn rồi mất ngoài ý muốn.
Sau khi sống lại...
Cận Việt Quần thề rằng, đời này nhất định sẽ giữ Kiều Tô thật chặt trong tay, tuyệt đối không buông!
Mùa hè năm mười tám tuổi, hai thiếu niên đang trải qua kỳ trăng mật "mới cưới" thì bất ngờ gặp tai nạn.
Cận Việt Quần từ bỏ thân phận người thừa kế nhà họ Cận, dùng hai bàn tay trắng dẫn Kiều Tô rời đi thật xa.
Những năm 90 là thời kỳ vàng son của nền kinh tế quốc dân đang phát triển vượt bậc, ngành thép được mệnh danh là “huyết mạch của công nghiệp” cũng theo đó mà phất lên.
Từ vực sâu, Cận Việt Quần từng bước toan tính, cùng Kiều Tô vượt qua bão tố, trải qua muôn vàn khó khăn để từng bước leo lêи đỉиɦ cao.
Mà Kiều Tô, dưới sự sắp đặt của số mệnh đã chọn ngành địa chất và trở thành chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này.
Người ngoài đều nói: "Kiều Tô suốt đời chẳng lớn nổi."
Người ta sống một đời sẽ trải qua ba giai đoạn: thanh xuân, trung niên, tuổi già. Còn Kiều Tô thì hình như chỉ dừng mãi ở thời niên thiếu.
Nhưng họ đâu biết rằng: Kiều Tô đã được Cận Việt Quần đặt trên đầu quả tim mà cưng chiều đến tận hai kiếp người.
Chiều đến mức sinh hư, chiều đến mức mãi mãi là một thiếu niên tự do, ngông nghênh, vô lo vô nghĩ.
Dù là khi nào, ở nơi đâu, Kiều Tô mãi mãi là tiểu phượng hoàng trong lòng bàn tay của Cận Việt Quần – bay cao mà không bao giờ rơi xuống.
*Lưu ý khi đọc:
Truyện về đôi bạn thanh mai trúc mã cùng nhau trưởng thành, làm giàu vào những năm 90.
Công và thụ hai kiếp đều gặp nhau năm sáu tuổi. Mở đầu truyện là sau khi đã trùng sinh.
Công và thụ dù ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, từ đầu đến cuối thì thể xác và tinh thần đều chỉ thuộc về nhau.
Không cập nhật chương mới mỗi ngày, nhưng sẽ cố gắng ra chương! Cảm ơn mọi người!