Lâm Kiến Uyên, 27 tuổi, một dân công sở điển hình. Từ sau lần tăng ca khuya đến mức ngất xỉu phải nhập viện, ngày nào anh cũng nhìn thấy vô số thứ kỳ quái. Ví như dây leo mọc ra từ con ngươi trong mắt …
Lâm Kiến Uyên, 27 tuổi, một dân công sở điển hình.
Từ sau lần tăng ca khuya đến mức ngất xỉu phải nhập viện, ngày nào anh cũng nhìn thấy vô số thứ kỳ quái.
Ví như dây leo mọc ra từ con ngươi trong mắt đồng nghiệp.
Ví như khí quản của sếp nứt toác, phun ra những con ếch xanh lúc đang họp.
Ví như sau hai tiếng đồng hồ di chuyển, cuối cùng cũng tan làm về tới nhà, lê lết tấm thân rã rời mở cửa ra thì bắt gặp một bộ hệ tiêu hóa bằng thịt màu hồng phấn đang dùng cái miệng lúc đóng lúc mở mà mỉm cười với anh rồi nói: "Anh về rồi à."
"Anh muốn tắm trước, ăn cơm trước, hay là... ăn em?"
Lâm Kiến Uyên: "Cả bộ lòng này mà không luộc sơ qua thì sống nhăn, ăn làm sao được."
Lâm Kiến Uyên ngờ rằng đầu óc mình có vấn đề liền đến bệnh viện khám thử. Bác sĩ bảo có lẽ do anh làm việc quá sức, thức đêm quá nhiều nên sinh ra ảo giác.
Bác sĩ: "Cậu không cần áp lực tâm lý đâu, cứ thả lỏng là được."
Lâm Kiến Uyên thở phào nhẹ nhõm: "Hóa ra mình bị bệnh tâm thần à."
Từ sau khi được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần, cả người Lâm Kiến Uyên bỗng trở nên phơi phới.
Đồng nghiệp than mắt ngày càng mờ khi nhìn máy tính, cảm giác như sắp mù tới nơi, anh liền tiện tay túm giật mớ dây leo loằng ngoằng kia ra. Đôi mắt chiếm nửa khuôn mặt của người đồng nghiệp lại sáng long lanh, còn có thể dùng ba mươi mốt ngón tay gõ phím đầy nhiệt huyết.
Sếp tan làm rồi còn đòi họp, cái miệng nhỏ trên cổ họng cứ phun ếch không ngừng, Lâm Kiến Uyên bèn vung vợt hốt trọn bầy ếch dưới đất về cải thiện bữa ăn, xem như tiền tăng ca được trả bằng hiện vật. Bộ lòng ở nhà ăn xong khen lấy khen để, tối đến còn biết dùng cuống họng cọ cọ người anh, lành lạnh ẩm ướt y như một con vật nhỏ bò sát nào đó. Dễ thương ghê.
Đúng vậy, ngay cả bộ hệ tiêu hóa không có thân thể ở nhà, anh cũng càng nhìn càng thấy đáng yêu. Thậm chí có ngày anh còn bắt đầu đăm chiêu, ừm, dù gì cũng có miệng mà. Hôn một cái thử nhỉ?
Lâm Kiến Uyên dần dà cũng hòa hợp với căn bệnh tâm thần của mình, cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn.
Mãi cho đến một hôm, Cục Quản lý Dị thể Đặc thù tìm tới tận cửa, kinh hãi hỏi anh.
"Dị thể cấp A [Mắt Dây Leo]là do cậu xé nát?"
"Dị thể cấp S [Cơn Mưa Ếch Xanh] là do cậu thu nhận??"
Lâm Kiến Uyên: "Dị thể? Dị thể gì cơ? Mấy người nói đồng nghiệp với sếp tôi là Dị thể, thế bà xã hệ tiêu hóa của tôi là cái gì?"
Lâm Kiến Uyên kéo cô vợ hệ tiêu hóa đang e e thẹn thẹn nấp sau lưng mình ra.
Người của Cục Quản lý: "…"
"BÁO ĐỘNG CẤP SIÊU S! YÊU CẦU CHIẾN BINH CẤP CAO CHI VIỆN! CẢNH BÁO KHU VỰC Ô NHIỄM CỰC NẶNG! SƠ TÁN DÂN THƯỜNG! SƠ TÁN DÂN THƯỜNG! SƠ TÁN DÂN THƯỜNG!"
Lâm Kiến Uyên: "?"
Hóa ra mình không bị bệnh tâm thần à.
Nhưng Lâm Kiến Uyên nghĩ đi nghĩ lại, vợ vẫn là vợ, dù sao cũng hôn môi rồi mà. Anh che chở cô vợ sau lưng mình: "Cục cưng, đừng sợ. Anh bảo vệ em."
Cái bóng khổng lồ bằng thịt màu đỏ đang dần hiện nguyên hình: "Ừm."
Thế là người của Cục Quản lý chỉ biết trơ mắt nhìn chỉ số ô nhiễm đang tăng vọt trên thiết bị bỗng dưng biến mất trong nháy mắt.
Người của Cục Quản lý: "?"
Ủa khoan, bà xã???
Các người gọi Dị thể cấp Siêu S [Tà Vực] là bà xã á?