Người ta xuyên không thì được làm nữ chính vô địch thiên hạ, tay cầm linh khí, chân đạp yêu tà, được các mỹ nam xếp hàng dài giống như rồng uốn lượn để theo đuổi. Còn Nam Nguyệt thì sao? Nàng vừa mở m …
Người ta xuyên không thì được làm nữ chính vô địch thiên hạ, tay cầm linh khí, chân đạp yêu tà, được các mỹ nam xếp hàng dài giống như rồng uốn lượn để theo đuổi.
Còn Nam Nguyệt thì sao?
Nàng vừa mở mắt ra đã bị gán cho cái danh "giống cái độc ác" và bị cả bộ lạc khinh miệt như ôn dịch.
Phụ thân của nguyên chủ vì ép gả chiến sĩ trẻ nhất bộ lạc làm thú phu cho nữ nhi mà bị phế truất rồi mất chức tộc trưởng trong tủi nhục.
Mẫu thân của nguyên chủ thì tức đến mức thổ huyết vì không chịu nổi tính tình ngang ngược và vô lý của nguyên chủ.
Còn bản thân nguyên chủ thì sao? Bị cả bộ lạc trục xuất, không nhà không cửa, lang thang lay lắt ở rìa lãnh địa như thú lang thang bị ruồng bỏ.
Nam Nguyệt ngửa mặt nhìn trời, lòng nguội lạnh như tro tàn, chỉ muốn ngửa cổ gào lên một câu: “Ông trời ơi, có phải ông ghét ta lắm không hả?”
Đúng lúc này, một giọng nói non nớt, mềm mại mà run rẩy chợt vang lên sau lưng: “Mẫu thân, người không sao chứ?”
Từ trong bụi cỏ có một con hổ nhỏ lông đen nhánh rụt rè ló đầu ra.
Đôi mắt tròn xoe lấp lánh ánh nước nhìn nàng đầy bất an.
Hổ nhỏ lại dè dặt nói tiếp như đang xác minh nỗi nghi ngờ từ tận đáy lòng mình: “Hay là đúng như người ta nói, mẫu thân thật sự bị đánh đến ngốc luôn rồi?”
Nam Nguyệt: “…”
Con à, con chắc mình là con ruột của ta chứ? Sao câu nào con nói ra cũng như đâm thẳng vào tim ta như vậy thế hả?