Thẩm Vân xuyên sách rồi. Để có thể quay về thế giới thực, nàng buộc phải cẩn thận từng li từng tí đóng vai nữ phụ ác độc, người mà sau này sẽ bị nam chính âm trầm đâm một kiếm xuyên tim. Nhưng vì nàng …
Thẩm Vân xuyên sách rồi.
Để có thể quay về thế giới thực, nàng buộc phải cẩn thận từng li từng tí đóng vai nữ phụ ác độc, người mà sau này sẽ bị nam chính âm trầm đâm một kiếm xuyên tim.
Nhưng vì nàng diễn quá đạt...
Cao lãnh chi hoa từng có một đêm xuân phong với nàng tìm đến tận cửa mắng nàng là yêu nữ.
Ma tôn coi nàng là quân cờ dùng xong thì vứt bỏ.
Đại sư huynh từng hết mực yêu thương nàng lại vì cứu nữ chính mà móc sống Kim Đan của nàng.
Nam chính âm trầm mà nàng chăm sóc bấy lâu dùng một kiếm đâm xuyên tim nàng.
Thẩm Vân cứ ngỡ ai cũng chán ghét nàng đến tận xương tủy.
Nhưng lại không ngờ rằng, sau khi nàng chết, cả tu tiên giới đều điên hết rồi.
Vị tiên quân cao lãnh sa đọa thành ma chỉ để được cùng nàng trầm luân: “Vân Vân, bản quân cuối cùng cũng cùng chung thế giới với nàng rồi.”
Ma tôn sẵn sàng dâng cả vương vị cho nàng: “Cứ lợi dụng bản tọa đi, bản tọa là quân cờ thuận tay nhất của nàng.”
Đại sư huynh tự tay móc Kim Đan của mình, cầu xin nàng tha thứ: “Sư muội, ta tặng Kim Đan của ta cho muội, chỉ cần muội nhìn ta một cái thôi, được không?”
Nam chính âm trầm đưa kiếm cho nàng: “Thẩm Vân, gϊếŧ ta đi.”
Vậy thì thôi cũng đành, nhưng tại sao ngay cả nữ chính với hình tượng mềm mại, đáng yêu cũng hắc hóa rồi giam nàng lại thế này?
“Sư tỷ, đừng tin lời ngon tiếng ngọt của bọn họ. Nam nhân chẳng có ai tốt cả."
“Chỉ có muội mới thật lòng đối xử tốt với tỷ thôi.”