Khi Thẩm Dao tỉnh dậy từ trong giấc mộng đã là đêm động phòng hoa chúc, mà nằm bên cạnh nàng là một thiếu niên phong độ ngời ngời, tuấn tú tiêu sái. Hắn dịu dàng nói với nàng: "Ta là phu quân của nàng …
Khi Thẩm Dao tỉnh dậy từ trong giấc mộng đã là đêm động phòng hoa chúc, mà nằm bên cạnh nàng là một thiếu niên phong độ ngời ngời, tuấn tú tiêu sái.
Hắn dịu dàng nói với nàng: "Ta là phu quân của nàng."
Mặc dù, mọi thứ xung quanh có chút kỳ quái, ví dụ như:
Phủ đệ suốt đêm đèn đuốc sáng trưng. Mọi vật phẩm đều được sắp xếp vô cùng ngay ngắn, không một kẽ hở. Những hạ nhân ban ngày còn la lối om sòm, ngày hôm sau đã biến mất.
Còn có những chiếc áσ ɭóŧ của nàng thỉnh thoảng lại bị mất.
Nhưng phu quân vừa tuấn tú lại vừa săn sóc.
Hắn nhìn vạt váy của nàng, bảo nàng tự vén lên: "Ngoan, tự mình bôi thuốc sợ là không tiện, để ta giúp nàng."
Thẩm Dao lạnh lùng không muốn uống thuốc, càng không chịu thừa nhận mình sợ đắng.
Hắn cười uống một nửa, rồi đưa bát thuốc đến bên môi nàng: "Ngoan, ta uống chung với nàng."
Trong chăn làm loạn đến phát cáu, phu quân buột miệng nói đùa một câu: "A tỷ, đau. A tỷ, dỗ ta đi."
Thẩm Dao: "..."
Rõ ràng là nàng đau hơn mà.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, cho đến một ngày Thẩm Dao nhớ lại tất cả, mới nhìn về phía thiếu niên vẫn luôn dịu dàng mỉm cười: "A đệ, đệ chơi đủ chưa?"
Nàng đã bị lừa gạt đủ rồi, nàng muốn rời đi ngay lập tức.
Nào ngờ hắn lại khóa nàng lại, kìm kẹp nàng trên giường, đôi mắt đỏ ngầu, cười một cách bệnh hoạn rồi khẽ dỗ dành: "A tỷ, không muốn bọn họ chết thì đừng quấy nữa, ngoan nào."
-
Giới thiệu nam chính:
Từ ngày đầu tiên vào Thẩm gia, Tống Diễn đã biết a tỷ không hề thích sự xuất hiện đột ngột của hắn.
Nhưng không sao cả, a tỷ thông minh nhưng cũng rất ngây thơ, hắn giỏi nhất là ngụy trang thành một đứa trẻ ngoan ngoãn bình thường.
Sau này Thẩm gia gặp biến cố, hắn vốn tưởng mình sẽ bị bỏ rơi, lại thấy a tỷ nắm lấy tay hắn, mạnh mẽ mỉm cười: "Tiểu Diễn, đừng sợ, a tỷ sẽ bảo vệ đệ."
Bọn họ đã cùng nhau trải qua những ngày tháng trốn chạy, sống chết nương tựa vào nhau, nàng là người quan trọng nhất trong cuộc đời của hắn, là ánh sáng duy nhất.
Nhưng hắn lại không muốn làm a đệ của nàng nữa.
Mùa đông năm đó, cuối cùng hắn cũng đạp lên xương trắng, tắm máu bước lên đế vị. Nhưng nhìn a tỷ sắp gả cho người khác, nụ cười trên mặt nàng lần đầu tiên khiến hắn cảm thấy chói mắt đến như vậy.
Sau này, nhìn Thẩm Dao mặt mũi tràn đầy nước mắt, khi nàng dùng cây trâm mà hắn đã lấy xương ngón út của mình khắc thành để đâm vào ngực mình, hắn vẫn mỉm cười: "A tỷ của trẫm, chỉ thuộc về trẫm."