Từ a mẫu nhanh chóng quay lại với một bình hương mật hoa đào tỏa hương thanh nhã, nhỏ vài giọt vào trong bồn tắm rồi nhẹ nhàng dùng nó thấm ướt lên mái tóc nàng.
Bà ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp kiều diễm của Vân Yêu, làn da trắng nõn mịn màng, mái tóc đen nhánh mượt mà. Cùng với năm tháng, thân hình của nàng cũng ngày một trở nên thướt tha, yêu kiều hơn, nhưng trong lòng bà lại không khỏi cảm thấy tiếc nuối cho nàng.
"Nếu như sáu năm trước cô nương không gặp phải chuyện của Vân gia, thì giờ này cũng đã đến tuổi cập kê, nhất định sẽ gả được cho một tấm chồng tốt, sống một đời hạnh phúc, giàu sang."
Vân Yêu chỉ mỉm cười với bà, chứ không nói thêm lời nào.
Nàng cầm lọ hương mật đặt bên cạnh lên, đưa lên mũi ngửi thử rồi cảm thán: "Trước đây ta làm hương mật giỏi đến thế, vậy mà không ngờ thời gian trôi đi, ta lại quên mất cả cách làm rồi.”
Dĩ nhiên, Từ a mẫu đâu biết rằng cái khoảng thời gian “lâu đến vậy” mà nàng nói tới còn bao gồm cả năm năm tiến cung ở kiếp trước. Bà chỉ nghĩ rằng nàng buồn bã vì thất bại mấy hôm trước, bèn vội vàng an ủi: “Cô nương sao lại nói vậy chứ? Mấy hôm trước lỡ làm hỏng một lọ hương mật thôi mà, người đâu cần phải tự trách mình như thế.”
“Hương mật thất bại ư?” Vân Yêu quay sang nhìn Từ a mẫu, trong đầu dường như có chút ấn tượng, nhưng lại không nhớ rõ lắm.
“Đúng vậy ạ, cô nương nói lọ hương mật đó mùi quá nồng nên cứ để bừa một chỗ, bảo là sẽ không dùng đến. Lúc đó trông người phiền muộn suốt một thời gian dài đấy.” Hễ nhắc đến chuyện này, Từ a mẫu lại không nhịn được cười.
Nghe Từ a mẫu nói vậy, Vân Yêu dường như cũng dần nhớ ra lọ hương mật có mùi rất đậm kia, trong lòng vui mừng khôn xiết, liền nhờ a mẫu mang nó qua đây. Tuy Từ a mẫu không hiểu tại sao nàng lại muốn dùng nó, nhưng bà vẫn đi lấy mang đến.
Sau khi nhận lấy, nàng vừa mở ra ngửi thử một cái là đã nghĩ ngay ra cách để quyến rũ Thái tử.
Chuyện quyến rũ Thái tử tuyệt đối không thể quá lộ liễu, mà phải để cho Thái tử tự mình chủ động tiếp cận.
Thế là trong khoảng thời gian còn lại của ngày hôm đó, Vân Yêu chỉ ở một mình trong phòng, tìm ra bộ dụng cụ vẽ mà phụ thân từng tặng rồi hòa lọ hương mật hoa đào kia vào trong màu vẽ.
Đã lâu không cầm cọ, nàng bèn tận dụng những lúc không phải làm việc để ở trong phòng dần dần tìm lại cảm giác quen thuộc trên đôi tay.
Thế nhưng, những bức tranh vẽ ra lại khiến nàng không tài nào hài lòng. Nàng vẽ hết tờ này đến tờ khác, rồi lại vứt đi không biết bao nhiêu cho kể. Cứ như vậy, trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại, nàng không ngừng luyện tập từng nét bút.
May mắn thay, nàng vốn có thiên phú cực cao về lĩnh vực này. Phụ thân nàng từng là một vị Tư đồ quyền thế ngập trời, còn nàng, với thân phận là đích nữ của Vân gia, đã được theo học các bậc đại nho, nên cầm kỳ thư họa đều không phải bàn. Chẳng cần đến mấy ngày, nàng đã tìm lại được cảm giác và bút pháp của ngày xưa.
Một ngày trước khi Thái tử đến, cuối cùng nàng cũng dùng loại màu vẽ đã pha hương mật nồng đậm kia để hoàn thành một bức tranh "Hạc Cư Đồ" còn dang dở, rồi treo nó ngay trước cửa căn phòng mà Thái tử sắp ở.
Lọ hương mật ấy nếu dùng trên người thì có vẻ quá dung tục, nhưng khi được dùng trên tranh, chỉ cần đứng ở một khoảng cách không xa không gần là có thể ngửi thấy, mùi hương ngược lại trở nên thanh đạm và tao nhã hơn rất nhiều.
Làm xong tất cả mọi việc, nàng khẽ xoa bóp cổ tay đã mỏi nhừ suốt mấy ngày qua, và cùng lúc đó, cơn mưa phùn tí tách ngoài trời cũng đã tạnh.
Cả đêm hôm ấy, nàng nằm trên giường trằn trọc không yên, trong đầu không ngừng tái hiện lại những hình ảnh của kiếp trước, cùng với nỗi sợ hãi khi rơi từ trên lầu cao xuống. Cứ thế trong cơn mơ màng, mãi đến rạng sáng nàng mới chợp mắt được.
Khi nàng tỉnh lại lần nữa, trời đã gần trưa. Nàng chợt nhớ ra hôm nay Thái tử sẽ đến, đây là một việc vô cùng quan trọng, bèn lập tức trở mình ngồi dậy, vội vàng rửa mặt qua loa.
Nàng biết cữu mẫu không muốn nhìn thấy mình. Vừa nghe thấy tiếng vó ngựa từ ngoài dịch quán vọng vào, nàng liền nhanh chóng nấp vào góc tường cạnh cửa phòng của Thái tử để kiên nhẫn chờ đợi.
Mùa xuân mưa nhiều, bên ngoài trời lại lất phất mưa bay.
Tuy không nhìn thấy được hiên cửa của dịch quán, nhưng nàng có thể nghe thấy tiếng cữu phụ và cữu mẫu đang ra nghênh đón, kèm theo đó là những lời xu nịnh không ngớt. Chẳng phải chờ đợi lâu, Thái tử đã được cữu mẫu dẫn đến gian phòng của mình.
Vân Yêu co người lại, nheo mắt nhìn. Người này quả thực có tướng mạo tuấn tú, mắt hơi dài, khóe môi khẽ nhếch lên, đầu đội ngọc quan, mình vận cẩm y màu trắng ánh trăng. Nhìn từ tướng mạo, hắn đúng là một người ôn hòa và nhân từ.
Nếu người này có thể thuận lợi kế vị, có lẽ sau này sẽ chẳng có cái gọi là nghĩa quân nổi dậy.
Ngay khi Thái tử chuẩn bị bước vào phòng, hắn đột nhiên dừng bước, quay người nhìn về phía bức tranh treo bên cạnh.
Vân Yêu siết chặt nắm tay, cúi đầu cười thầm, biết rằng hắn đã cắn câu. Kỹ năng vẽ của nàng đương nhiên là xuất chúng.
Thế nhưng, bức "Hạc Cư Đồ" kia sở dĩ thu hút được ánh mắt của Thái tử không phải vì những nét bút mượt mà, uyển chuyển, cũng chẳng phải vì những con hạc trắng sống động như thật, mà là vì tất cả những con hạc trong tranh, con nào cũng đều thiếu đi đôi mắt.