Thấy nàng nói vậy, Từ a mẫu cũng không hỏi nhiều nữa, mà kéo tay nàng cùng trở về dịch trạm Bạch Đạo.
Nơi đây là dịch trạm của quận Du Lâm, mà quận Du Lâm nằm ở vùng biên giới phía bắc Đại Nghiệp, giáp với Đột Quyết, lấy núi Yên Nhiên làm ranh giới. Hiện giờ đang là lúc xuân sang, vạn vật hòa ca.
Mưa bụi lất phất làm ướt tóc mai của nàng, hai người vừa trở về dịch trạm, một phụ nhân đang cắn hạt dưa liếc mắt một cái, giọng nói khó chịu vang lên: "Ối chà, vị tiểu tổ tông này, việc trong dịch trạm còn chưa làm xong đâu, đã chạy đi đâu trốn việc rồi? Cả nhà chúng ta đây có lòng tốt, thu nhận ngươi, kết quả không ngờ lại là một con tiện tỳ chỉ biết hưởng phúc."
"Ngày mai Thái tử điện hạ sẽ đến Du Lâm này khao quân, mọi người đều bận tối mắt tối mũi, chỉ có ngươi là biết trốn việc."
Vân Yêu vốn còn đang chìm đắm trong niềm vui được sống lại, nghe thấy những lời này, lập tức như bị một gáo nước lạnh dội từ đầu xuống.
Năm Khai Nguyên thứ ba mươi tám, Thái tử...
Nhớ ra rồi.
Năm đó Thái tử đến nơi này úy khao quân, lại đúng lúc gặp phải đại quân Đột Quyết xâm lược. Ở vùng đất khổ hàn này, ngoại xâm quấy nhiễu vốn là chuyện thường tình, nhưng lần đó lại là mười vạn đại quân, Thái tử tham chiến, không ngờ lại chết trên chiến trường. Sau đó mới có chuyện Ngũ hoàng tử Tiêu Lâm kế vị.
Tiêu Lâm thủ đoạn nham hiểm, chính sách tàn bạo, hiếu chiến khát máu, sau này lại gặp thiên tai, các cuộc khởi nghĩa lớn nhỏ nổi lên khắp nơi.
Nhưng điều khiến nàng hoảng sợ hơn cả không phải là việc Tiêu Lâm sau này xưng đế, cũng không phải là tai họa mất nước trước khi chết, mà là cuộc xâm lược của Đột Quyết lần này. Đây chính là khởi nguồn cho số phận trắc trở sau này của nàng.
Năm đó quận Du Lâm bị Đột Quyết công phá, tàn sát cả thành, còn nàng vì gương mặt này mà bị người Đột Quyết bắt đi, nói là để dâng cho Đại Khả Hãn làm lễ vật. Sau đó giữa đường lại bị quân đội Đại Nghiệp truy đuổi cứu được, Đô úy để mắt đến nàng, nhưng lại đem nàng tặng cho Tần Vương, sau đó nàng bị đưa đến thành Đại Hưng.
Khi nàng đến thành Đại Hưng, Tần Vương còn chưa kịp hưởng lạc thì đã bị Tiêu Lâm gϊếŧ chết. Vị Đô úy kia để lấy lòng tân quân, lại một lần nữa tặng nàng cho Tiêu Lâm vừa mới đoạt vị, sau đó liền ở bên cạnh hắn suốt năm năm.
Từng qua tay nhiều nam nhân, những ngày tháng ở bên Tiêu Lâm tuy thấp thỏm lo âu, nhưng cũng coi như ổn định, cơm ngon áo đẹp, không ngờ cuối cùng vẫn rơi vào thảm cảnh trượt chân ngã chết từ trên cổng thành.
Đầu óc Vân Yêu xoay chuyển rất nhanh, nàng liếc nhìn người mợ vẫn đang lải nhải chửi bới, không thèm để ý, đúng lúc đó cậu nàng xuất hiện, thấy người nàng ẩm ướt, liền tùy ý hỏi han vài câu.
Vân Yêu nói: "Cậu mợ yên tâm, vừa rồi mưa hơi bất ngờ, con về tắm rửa, thay quần áo là được ạ."
Cậu gật đầu: "Ừ, vậy thì tốt, cần gì thì cứ nói với cậu mợ."
"Vâng, thưa cậu."
Cậu mợ trước nay không quan tâm đến mình, nhưng ông đã khách sáo như vậy, nàng liền gật đầu ngoan ngoãn đáp lại.
Từ a mẫu đi đun nước cho nàng, một mình nàng nhanh chóng trở về căn nhà nhỏ thường ngày mình ở.
Thấy trận chiến với Đột Quyết sắp đến gần, có lẽ cách tốt nhất là trực tiếp cảnh báo cho quân phòng thủ biên giới, để họ đề phòng.
Rút giấy bút ra, viết một bức thư nặc danh báo tin cho quân phòng thủ là mười vạn đại quân Đột Quyết sắp tấn công, Vân Yêu chạy ra phòng sau nói với Từ a mẫu một tiếng, Từ a mẫu còn chưa kịp đáp lại, nàng đã lại ra khỏi cửa, đi về phía doanh trại quân phòng thủ.
Tuy không biết có được tướng lĩnh quân phòng thủ coi trọng hay không, nhưng ít nhất cũng phải thử qua mới biết được.
Thân là nữ nô của dịch trạm Bạch Đạo, ngày thường nàng không có nhiều giao tiếp với quân phòng thủ, may mà nàng có quen biết một hai tiểu tốt thường xuyên đến dịch trạm đưa thư.
Vùng đất Bắc Cương, có thể nhìn thấy núi Yên Nhiên hùng vĩ ở phía xa, Trường Thành do hoàng đế đương triều xây dựng kéo dài bất tận, có thảo nguyên, cũng có cát vàng, gió lớn, ngày thường đều lạnh hơn thành Đại Hưng một chút.
Quân phòng thủ trú đóng trên bãi cát vàng, vì vừa mưa xong nên gió cát không còn mù mịt như mọi khi.
Rất nhanh, tiểu tốt mà nàng quen biết nghe nói có người của dịch trạm Bạch Đạo đến tìm, liền vội vàng chạy ra, nhìn thấy Vân Yêu đến đây thì không khỏi đỏ mặt: "Không biết sao hôm nay Vân cô nương lại đột nhiên đến quân phòng thủ này thế ?"
Vân Yêu vuốt lại mấy sợi tóc mai, đưa bức thư nặc danh trong tay lên, nói: "Hôm nay, bỗng có một bức thư nặc danh gửi đến dịch trạm Bạch Đạo, trên đó chỉ viết "liên quan đến Đột Quyết". Ta chưa mở ra xem, nhưng a mẫu đoán có lẽ là muốn chúng ta chuyển cho quân phòng thủ, nên ta bèn mang đến đây."
Tiểu binh nhận thư xong chỉ lật qua lật lại xem một vòng phong bì, nói: "Không biết là do ai viết ư?"
"Không biết, nhưng ta đoán chắc chắn là việc cực kỳ quan trọng." Vân Yêu lắc đầu.
"Bức thư này ta sẽ giao cho Đô úy xem qua. Không biết nội dung thế nào, nhưng nếu có chuyện gì, Đô úy nhất định sẽ có hành động." Tiểu binh này vốn có ấn tượng tốt về Vân Yêu, cất kỹ bức thư rồi, còn định cùng nàng trò chuyện thêm vài câu.
Vân Yêu lại trực tiếp cáo từ: "Trong dịch trạm Bạch Đạo vẫn còn việc bận, nô tỳ xin phép quay về."
Nói xong, nàng khẽ cúi người hành lễ rồi quay lưng rời đi.
Tiểu binh kia nhìn theo bóng lưng nàng, mặt vẫn còn ửng đỏ, một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.