Quân canh đổi gác, lại thêm trời nhá nhem tối, nên không phát hiện Vân Yêu giả trang thành nữ quan rời đi. Nàng theo Từ a Mẫu ra khỏi cửa, cơn gió lạnh buốt đã lâu không cảm nhận được thổi tới khiến nàng bất giác rùng mình.
Đi xa một đoạn, Vân Yêu lại ngoảnh đầu, nhìn lại tòa cung điện lưu ly nguy nga kia, cuối cùng nhắm mắt, kiên quyết theo Từ a Mẫu rời đi.
Khi quân phản loạn chiếm đóng Đại Hưng Cung, chúng đã sớm đốt phá, gϊếŧ chóc, lăng nhục một trận. Sau đó, cấp trên thấy việc răn đe đã đủ nên hạ lệnh cấm, đám nội thị và cung nữ còn lại mới tạm thời thoát được một kiếp.
Các nàng giống như những cung nữ bình thường, cúi đầu, thu tay trong áo, nề nếp từng bước đi ra ngoài. Vị nữ quan nói bà đã sớm mua chuộc lính gác ở Thừa Thiên Môn, chỉ cần ra khỏi cổng này là có cơ hội trốn thoát khỏi thành Đại Hưng.
Lính gác ở Thừa Thiên Môn siết chặt thanh kiếm trong tay, không hỏi han gì, trực tiếp mở cổng cung.
Vân Yêu nhìn cánh cổng cung từ từ mở ra, trong lòng cũng dần dấy lên niềm mong chờ.
Đúng vào thời khắc mấu chốt, phía sau bỗng có một toán quân phản loạn chạy tới, gào lớn: "Đóng cổng! Bắt lấy nàng! Đại nhân hạ lệnh, bắt lấy nàng!"
Vân Yêu quay đầu nhìn lại, một vùng đuốc sáng rực ập đến, nàng bỗng cảm thấy hơi choáng váng.
Lính gác vốn đang mở cổng thấy tình hình như vậy thì không dám thả người đi nữa, lập tức ra lệnh đóng cổng, rồi vài ba bước xông lên tóm lấy Vân Yêu đang định bỏ chạy. Còn đám lính gác ở Thừa Thiên Môn cũng đồng loạt ùa lên, tất cả đều xông về phía nàng.
Cánh tay mảnh khảnh của nàng bị tên lính kia túm chặt đến mức không sao giãy giụa nổi, chỉ đành khóc thét lên: "Buông ta ra! Buông ra!"
"A." Bất chợt, bàn tay đang ghì chặt nàng nới lỏng, Vân Yêu loạng choạng bước về phía trước hai bước, quay đầu nhìn lại, thì ra là Từ a mẫu đang cắn mạnh vào mu bàn tay của tên lính gác đó.
"Nương nương, mau chạy đi!" Từ a mẫu gắng sức giữ chặt tên lính gác ở gần Vân Yêu nhất, hét lớn với nàng một cách kiên quyết.
"A mẫu." Vân Yêu lùi lại vài bước, lắc đầu.
"Mau chạy đi, cô nương!" Từ a mẫu lại hét lớn.
Vân Yêu sững người. Cô nương. Đã bao lâu rồi nàng không được nghe ai gọi mình là "cô nương"? Hai năm? Hay là năm năm?
Thật ngốc quá mà.
Mắt nàng đỏ hoe, gương mặt đẫm lệ, nàng nhìn lướt qua đám quân phản loạn đang từ bốn phương tám hướng ập đến, hít một hơi thật sâu rồi lao về phía khe cổng cung đang dần khép lại. Tiếc thay, chỉ chậm một bước, nàng đành phải quay người co giò chạy lên tường thành Thừa Thiên Môn.