Chương 24

Canh ba, màn đêm bao trùm, những vì sao ở Bắc Cương đặc biệt sáng rõ. Giữa cánh đồng hoang vu rộng lớn, nếu đi sâu vào trong, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng sói tru.

Chập tối, Tiêu Lâm lại ra ngoài một chuyến nữa. Xe ngựa lăn bánh qua con đường lát đá xanh, tiến vào dịch trạm Bạch Đạo. Lúc này, xung quanh đã không còn một tiếng động nào. Sau khi xuống xe, Trúc Thanh cũng áp giải theo một người phụ nữ ăn mặc như người Hồ, rồi không kinh động bất kỳ ai, đi thẳng đến phòng phụ phía sau dịch xá.

Cửa phòng vừa đóng chặt lại, huyệt câm của người phụ nữ Hồ tộc kia mới được giải. Ngay sau đó, ả bò lết trên đất, nước mắt lưng tròng, lê vài bước về phía Tiêu Lâm, toàn thân run rẩy, khóc lóc kể lể: "Điện hạ tha mạng! Điện hạ! Thần nữ thật sự không biết gì cả, vụ ám sát vừa rồi không liên quan đến thần nữ mà, điện hạ!"

Ả đưa tay ra định níu lấy vạt áo của hắn, nhưng đã bị hắn né đi một cách không dấu vết.

Tiêu Lâm không thèm để ý đến tiếng khóc lóc của ả, chỉ khẽ nhướng mi: “Trúc Thanh."

"Vâng!"

Trúc Thanh nhận lệnh, liền xách gáy người phụ nữ đang nằm sấp lên, một tay xé toạc bộ hồ phục trên người ả, khiến thân thể trần trụi lộ ra một cảnh tượng diễm lệ. Ngoài ra, một hình xăm đồ đằng sói cũng hiện ra trên bụng dưới của ả.

Tiêu Lâm không chút biến sắc mà nhếch mép cười: “Quả nhiên là người Đột Quyết."

Người phụ nữ Đột Quyết bị vạch trần thân phận thấy vậy liền nín khóc, căm hận trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt. Hai tay bị trói chặt, không thể giãy giụa, ả bèn lớn tiếng chửi rủa bằng tiếng Đột Quyết.

Tiêu Lâm nghe một hồi lâu, sự kiên nhẫn đã dần cạn kiệt. Chàng chỉ u ám đáp lại bằng tiếng Đột Quyết: "Người Đột Quyết các ngươi có đèn l*иg không?"

"Cái gì?" Nữ tử Đột Quyết sững sờ, sắc mặt hoảng loạn, dường như không ngờ người trước mặt lại có thể hiểu được lời của mình, cũng không hiểu ý nghĩa của hai chữ "đèn l*иg" mà Tiêu Lâm vừa nói.

Tiêu Lâm lạnh lùng liếc nhìn Trúc Thanh.

Đối phương nhận được ám hiệu, liền bước lên, cũng dùng tiếng Đột Quyết nói: "Ngươi chửi lâu như vậy, cũng coi như là một dũng sĩ, thà chết không chịu khuất phục. Nhưng chúng ta không cần biết bất kỳ thông tin nào từ miệng ngươi. Chẳng phải là Tần Vương sao? Đem tin tức Thái tử đến đây khao quân tiết lộ cho người Đột Quyết, lại xúi giục Đột Quyết xuất binh, hòng trừ khử cả Thái tử và Ngũ hoàng tử điện hạ, đúng là một mũi tên trúng hai đích. Ngoài hắn ra còn có thể là ai được nữa?"

Nữ tử Đột Quyết chết lặng, đồng tử không ngừng giãn ra, hơi lạnh lan tỏa khắp toàn thân: “Ngươi đã biết cả rồi, tại sao còn bắt ta?"

"Bắt ngươi không phải để tra khảo." Tiêu Lâm uể oải vặn cổ, xoa xoa cái đầu có chút mệt mỏi: “Là vì Tần Vương đang thiếu một chiếc đèn l*иg."

"Đèn... đèn l*иg gì?"

"Trúc Thanh, hình xăm này trông không tệ, làm thành đèn l*иg gửi cho Tần Vương, hắn chắc chắn sẽ thích." Nói đến đây, dường như hắn đã tưởng tượng ra dáng vẻ của Tần Vương khi nhìn thấy chiếc đèn l*иg da người, khóe môi bèn phấn khích cong lên.

Trúc Thanh cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, lập tức điểm huyệt câm của nữ tử Đột Quyết, mặt không cảm xúc nói: "Vâng! Thưa điện hạ!"