Chương 22

Trong gang tấc, Tiêu Lâm nheo mắt, khẽ nhích sang một bên, cố ý né tránh Vân Yêu đang ngã tới. Thế là nàng cứ thế ngã sấp mặt xuống bãi cỏ, đúng kiểu chó gặm bùn.

Cái mũi vốn đã đỡ hơn giờ lại đau điếng. Nàng khó khăn bò dậy, cả người lại một lần nữa lấm lem bùn đất. Môi nàng nóng ran, dường như có một dòng nước bùn chảy vào, nàng vội đưa tay quệt đi, nào ngờ lại bôi đầy ra cả mặt.

Vân Yêu tối sầm mặt mũi, cơn giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt, nhưng lại chẳng dám làm gì. Nàng nhớ rõ, lúc nãy khi nàng ngã, hắn đừng nói là đỡ, trái lại còn lùi sang một bên.

Xui xẻo quá! Đúng là quá xui xẻo!

Kể từ lúc gặp phải tên chó điên đó là bắt đầu xui xẻo rồi!

Tiêu Lâm nhíu mày nhìn vẻ mặt đầy oán trách của mỹ nhân lôi thôi trước mặt, nhất thời không nói nên lời. Nhưng qua ánh mắt của hắn, có thể thấy hắn đã hiểu lầm rằng nàng đang dùng một chiêu trò tầm thường nào đó để quyến rũ mình.

Đôi má đào của Vân Yêu lập tức đỏ bừng lên. Nàng buột miệng giải thích một cách khô khốc: “Ta, ta không có quyến rũ chàng!”

Tiêu Lâm không nói gì, rõ ràng là không tin.

Cuối cùng, nàng cũng cố gắng đứng dậy được. Thấy hắn đưa khăn tay tới, trong lòng nàng vừa tức giận vừa hoa mắt chóng mặt, liền thẳng thừng từ chối ý tốt giả tạo của hắn. Nàng dùng sức lau vệt bùn trên khóe miệng, khiến cả khuôn mặt lem luốc như con mèo mướp, rồi quay người sải bước bỏ đi.

Tiêu Lâm đứng sững tại chỗ nhìn hành động tức tối của thiếu nữ, cơn tức giận ban đầu vì bị làm phiền và bị quyến rũ đã sớm tan biến. Hắn thu lại chiếc khăn tay, buông lời chế nhạo: “Đúng là một nữ nhân chẳng ra đâu vào đâu.”

Hắn tiến về phía trước hai bước, rồi đột nhiên đưa đầu ngón tay lên mũi khẽ ngửi, sau đó lại “hừ” một tiếng.



Khi Vân Yêu trở về dịch trạm Bạch Đạo, nàng mới phát hiện ra Thái tử lại về đúng lúc này. Thế nhưng, mặt mũi nàng bây giờ lem luốc, thật sự không còn mặt mũi nào để gặp người khác. Nàng vội giơ tay áo lên che mặt, khom lưng định lẻn về phòng, nào ngờ lại bị Thái tử vốn đang tìm nàng bắt gặp.

“Vân cô nương.”

Bước chân của Vân Yêu lập tức khựng lại. Nàng dùng tay áo rộng che kín mặt, cúi đầu ho khan hai tiếng, giả vờ yếu ớt nói: “Tham kiến Thái tử điện hạ.”

“Vân cô nương không cần đa lễ.” Hắn nhẹ nhàng đỡ Vân Yêu đang hành lễ dậy, nhưng thấy đối phương vẫn cứ che mặt không muốn gặp người, trong lòng không khỏi thấy lạ. “Có phải Cô đã làm gì không phải, khiến Vân cô nương phật lòng chăng?”

“Không phải, không phải đâu ạ.” Vân Yêu lập tức lắc đầu phủ nhận. “Có lẽ là do dầm mưa, hôm nay thần nữ thấy trong người không được khỏe, dung mạo không được tươm tất, sợ làm kinh động đến Điện hạ.”

“Thì ra là vậy. Thế thì Vân cô nương càng phải nghỉ ngơi nhiều hơn mới phải. Có cần Cô cho gọi thái y đến chẩn trị cho cô nương một phen không?”

Vân Yêu giật nảy mình, hoảng hốt đáp: “Điện hạ có lòng tốt, nô xin ghi nhận, nhưng không phải bệnh gì to tát đâu ạ, chỉ cần ngủ một giấc là khỏe thôi.”

Thấy nàng từ chối như vậy, Thái tử cũng không tiện ép buộc nữa, bèn đồng ý. Khi Vân Yêu cáo từ định rời đi, hắn lại gọi nàng lại: “Vân cô nương, không biết ngày mai cô nương có rảnh không, chúng ta có thể gặp nhau ở cầu đá được chứ? Cô đã cho người chuẩn bị dụng cụ vẽ tranh thượng hạng, muốn cùng cô nương vẽ mắt cho chim hạc, không biết cô nương có bằng lòng không?”

Đương nhiên là bằng lòng rồi!