Chương 20

Tiêu Lâm khép hờ mắt, nhìn nàng với ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc, rồi cười mỉa mai: “Nàng có biết, kẻ lần trước dám trêu chọc quyến rũ ta đã đi đâu không?”

Thấy nàng không trả lời, hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve cổ họng nàng. Làn da dưới tay hắn trắng nõn mịn màng, cảm giác không tệ. Chiếc cổ mảnh mai thế này, hắn chỉ cần hơi dùng sức là có thể bóp gãy.

Vân Yêu nuốt nước bọt, không kịp cảm nhận sự trêu đùa từ ngón tay hắn trên cổ mình, chỉ thấy tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, hơi thở ngày một khó khăn. Nàng siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay để lại một vết hằn sâu, nhưng nàng không dám biểu lộ bất kỳ sự hoảng loạn nào.

Tiêu Lâm nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của nàng, nhếch môi nói: “Bồ Tát không nói cho nàng biết, kẻ đó ở Tây Phương Cực Lạc sống có tốt không à?”

Vân Yêu: “…”

Nàng lắc đầu, không gạt bàn tay vẫn đang dừng trên da thịt mình ra. Đầu ngón tay hắn có chút thô ráp, cọ vào khiến nàng hơi ngứa, đó là những vết chai do quanh năm luyện võ cầm kiếm để lại.

Vân Yêu nín thở nói tiếp: “Điện hạ có điều không biết, nô tỳ sống ở quận Du Lâm này quanh năm, kể từ khi Thái tử đến đây, số lượng người Hồ trong quận đã tăng lên nhiều. Bọn họ có thật sự là người Hồ hay không, nô tỳ không biết. Nhưng nếu là người Đột Quyết, thì việc bọn họ đột nhiên vào thành với số lượng lớn vào lúc này là vì sao, thiết nghĩ với sự thông tuệ của điện hạ, chắc chắn có thể đoán được một hai phần.”

Tiêu Lâm sững người, hắn thu tay lại khỏi cổ nàng, chăm chú quan sát và suy ngẫm về những lời nàng vừa nói.

Vân Yêu được đà lấn tới: “Điện hạ, nếu họ thật sự chỉ là người Hồ bình thường, và giấc mơ của nô tỳ cũng là giả, vậy thì tự nhiên là mọi người đều vui vẻ. Nhưng nếu là gián điệp của Đột Quyết trà trộn vào, và thật sự có đại quân xâm phạm, công phá Du Lâm quận rồi tiến xuống phía nam, thì mọi chuyện sẽ không hay đâu.”

“Chẳng sợ vạn nhất, chỉ sợ lỡ như. Nô tỳ tự biết thân phận thấp kém, lời nói không có trọng lượng, nếu đi tìm quân đồn trú để nói chuyện này, chắc chắn cũng sẽ vô ích.”

Tiêu Lâm không nói gì, chỉ nghiêng đầu, đánh giá bộ dạng giả vờ trấn tĩnh của nàng.

Vân Yêu cảm thấy có chút ngạt thở. Kiếp trước, cũng là sau khi nàng vào cung, Tiêu Lâm đã dẫn binh ngự giá thân chinh, trực tiếp tiêu diệt Đột Quyết. Từ đó, Đột Quyết bị chia cắt thành hai phe đông tây, Đông Đột Quyết phải xưng thần với Đại Nghiệp, giải quyết được vấn đề phía bắc quanh năm bị Đột Quyết quấy nhiễu. Đó có thể xem là việc tốt duy nhất mà hắn đã làm sau khi lên ngôi hoàng đế.

Kẻ hiếu chiến này luôn tận hưởng cảm giác khoái trá mà chiến tranh mang lại, một điều mà không ai khác có được.

Cho nên Vân Yêu biết, một khi đã liên quan đến chiến dịch Đột Quyết, hắn nhất định sẽ nghe lọt tai.

Tiêu Lâm “hừ” một tiếng.

Nàng liền nói tiếp: “Điện hạ là một bậc kiêu hùng, dân gian thường có lời đồn rằng, điện hạ từ năm mười ba tuổi đã theo Thánh thượng đông chinh tây chiến, diệt nước Vệ, thống nhất nam bắc. Hành động anh dũng đó, bá tánh vô cùng kính phục, ngài là sự tồn tại mà mọi người đều ngưỡng vọng, nô tỳ cũng vậy, và nô tỳ tin rằng võ công của điện hạ có thể bảo vệ cho chúng nô tỳ.”