Chương 19

Kiếp trước, có một tiểu cung nữ đã cố gắng quyến rũ hắn, kết quả là chỉ chạm phải tay hắn thôi, mà hắn đã đòi thiêu sống người ta để làm đèn mỹ nhân.

Cuối cùng, hắn đã lôi nàng đến rửa tay cho hắn, rửa đến mức sắp lột cả một lớp da, rồi lại ấn đầu nàng xuống, bắt nàng hôn lên tay hắn rất lâu mới thôi.

Thế nhưng, nàng thật sự không còn cách nào khác. Vì mãi không thể gặp lại Thái tử, nàng đành phải dùng hạ sách này để thử một lần.

Nàng biết rõ bây giờ hắn còn chưa quen biết mình, hành động tiếp xúc thân mật thế này chắc chắn là vô cùng nguy hiểm. Những hình ảnh về cách hắn đối xử với những kẻ khiến hắn bực bội ở kiếp trước lần lượt lướt qua tâm trí, khiến nàng theo bản năng mà run lên.

Nén lại nỗi hoảng sợ trong lòng, nàng ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Lâm, nói: "Điện hạ, nô tỳ có chuyện quan trọng muốn bẩm báo, liệu có thể đổi một nơi khác để nói chuyện được không?"

Tiêu Lâm mân mê ngón tay, hoàn toàn không để ý đến nàng mà chỉ bước sang trái một bước, định đi vòng qua. Vân Yêu thấy thế, vội chạy hai bước nhỏ đuổi theo, một lần nữa chắn trước mặt hắn. Có lẽ vì quá vội vàng, mặt nàng đã đâm sầm vào l*иg ngực hắn.

Trong khoảnh khắc chỉ nhanh như một tia chớp, Tiêu Lâm trợn tròn mắt lùi lại một bước, cơn thịnh nộ bùng lên: "Muốn chết!"

Vân Yêu vẫn đang ôm mũi, đau đến mức toàn thân run lên, nước mắt cứ thế không tự chủ mà tuôn rơi.

Cứng quá! Đau quá!

Nàng vừa xoa xoa mũi, vừa ngẩng đầu lên lần nữa, và rồi tim nàng bỗng đập loạn xạ. Nàng biết kẻ này hỉ nộ vô thường, và nàng đã nhìn thấy sát khí quen thuộc trong mắt hắn.

Thôi xong rồi, không được hoảng, tuyệt đối không được hoảng.

Nếu để hắn nhìn ra mình đang sợ hãi hoảng loạn, có lẽ nàng sẽ chết thật.

Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơ thể đang run rẩy, thầm chỉnh lại giọng điệu, giấu đi nỗi sợ hãi rồi nhìn thẳng vào hắn, nghiêm túc nói: “Điện hạ, nô tỳ thật sự có chuyện quan trọng muốn bẩm báo, liên quan đến Đột Quyết.”

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát thiếu nữ trước mặt. Vừa rồi còn mang bộ dạng co rúm sợ sệt, không biết trong đầu đã suy tính điều gì mà đột nhiên lại thay đổi thái độ hoàn toàn.

Hắn dẹp đi ý định gϊếŧ chết ả đàn bà nông nổi này, rồi ra hiệu bằng mắt cho nàng. Nàng lập tức hiểu ý, trái tim đang đập loạn xạ cũng tạm thời yên xuống, rồi dẫn hắn đi về phía cây cầu đá bên ngoài.

Mùa xuân, cỏ cây mọc lên vô cùng tươi tốt, trên lá vẫn còn đọng lại những giọt mưa của mấy ngày gần đây, long lanh trong suốt.

Dừng lại bên cạnh cầu đá, hắn quay người, lấy khăn tay ra lau ngực, nơi vừa bị nàng va phải. Vân Yêu lờ đi hành động của hắn, nhanh chóng sắp xếp lại dòng suy nghĩ.

Tiêu Lâm mất kiên nhẫn, chỉ nhìn chằm chằm vào nàng.

Vân Yêu liền nói ngay: “Gần đây, nô tỳ gặp một cơn ác mộng, mơ thấy mấy ngày nữa, mười vạn đại quân Đột Quyết sẽ kéo đến, vượt qua núi Yên Nhiên, công phá quận Du Lâm, đốt gϊếŧ cướp bóc, không việc ác nào không làm. Bồ Tát đã nói với nô tỳ, kiếp nạn này cần phải có điện hạ và Thái tử mới có thể hóa giải.”