Chương 18

Cữu phụ cúi đầu suy nghĩ một lúc, cuối cùng lắc đầu. Tuy không hiểu vì sao Vân Yêu lại hỏi vậy, nhưng ông ta vẫn trả lời: "Chẳng có gì bất thường cả, chuyện người Đột Quyết đến quấy nhiễu là chuyện thường ngày ấy mà, mỗi lần đến khoảng một hai nghìn người, cướp được đồ rồi lại chạy. Quân đồn trú bây giờ cũng không có gì khác lạ, vẫn như mọi khi đối phó với người Đột Quyết thôi. Con hỏi chuyện này làm gì?"

Vân Yêu cười gượng: "Ồ, không có gì đâu ạ, chỉ là con lo lỡ ngày nào đó chiến tranh nổ ra, không biết có cần chuẩn bị chạy nạn không thôi."

Sau khi trò chuyện qua loa thêm vài câu, nàng bèn xin cáo từ.

Xem ra, bức thư nặc danh mà nàng gửi cho quân đồn trú khi trước vẫn chưa được xem trọng. Chẳng lẽ nàng lại có thể đến tìm họ và nói rằng mình được trọng sinh hay sao? Đừng nói đến chuyện không ai tin, chỉ với thân phận hiện tại của nàng, e là sẽ bị bắt ngay lập tức và xử tử với tội danh làm dao động lòng quân.

...

Mấy ngày nay Thái tử vẫn chưa quay về trạm dịch, chắc hẳn là đang vô cùng bận rộn. Trong khi đó, ngày đại quân Đột Quyết tấn công lại đang đến ngày một gần, điều này khiến Vân Yêu không khỏi sốt ruột.

Dường như Từ a mẫu đã nhận ra tâm trạng không vui của Vân Yêu mấy ngày nay. Dù không hiểu vì sao, nhưng bà vẫn hái rất nhiều hoa dại nhỏ màu trắng ven đường, bó lại thành một bó rồi cắm vào chiếc bình hoa trong phòng nàng.

Khi Vân Yêu trở về phòng, ánh mắt nàng liền bị thu hút bởi bó hoa nhỏ ấy. Nắng vàng từ ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu lên những đóa hoa dại nhỏ bé. Bất chợt, cảnh tượng này khiến lòng nàng bỗng nhiên bình yên đến lạ.

Nàng khẽ chạm vào cánh hoa, đôi môi bất giác cong lên thành một nụ cười. Đúng lúc này, a mẫu cũng bước vào phòng.

Vân Yêu vui mừng quay người lại hỏi: "Là a mẫu cố ý hái cho con sao?"

Từ a mẫu trìu mến đặt đồ ăn xuống, rồi gật đầu xác nhận.

"A mẫu tốt với con quá." Lòng nàng mềm nhũn, bèn chạy đến ôm lấy eo Từ a mẫu làm nũng. Một lúc lâu sau, nàng lại thì thầm: "A mẫu và con, nhất định đều sẽ sống sót."

"Cái gì?" Từ a mẫu không nghe rõ.

"Không có gì ạ." Vân Yêu mỉm cười, "Để con vẽ cho a mẫu một bức tranh nhé."

Từ a mẫu sững người, rồi xoa đầu nàng, "Được."

...

Nhờ có bó hoa nhỏ ấy, Vân Yêu lại một lần nữa vực dậy tinh thần và lòng dũng cảm.

Hôm ấy, nàng vẫn đứng bán hoa ở cửa như mọi ngày, rồi nàng trông thấy Tiêu Lâm một mình đi ngang qua, tiến vào trạm dịch. Vân Yêu nhìn chằm chằm vào bóng lưng hắn, nghiến răng hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng lao về phía hắn, chặn ngay trước mặt.

Tiêu Lâm khựng bước, đôi mày chau lại. Hắn nhìn xuống Vân Yêu, người thấp hơn hắn cả một cái đầu, vậy mà lại dám cản đường hắn, trong lòng bắt đầu thấy mất kiên nhẫn.

Vân Yêu bất giác rùng mình khi cảm nhận được luồng hàn khí tỏa ra từ người hắn. Nàng biết rõ, con chó điên này bây giờ... đang cực kỳ khó chịu!

Tiêu Lâm ghét nhất là bị người khác chạm vào. Chỉ cần chạm vào, hắn sẽ khó chịu, mà một khi khó chịu, hắn sẽ muốn gϊếŧ người.