Chương 17

Cả buổi chiều bán hoa, nàng cứ lơ đãng mất tập trung, cũng chẳng thấy Thái tử quay về dịch quán Bạch Đạo. Mãi đến khi quay về dịch quán, nàng mới thấy có người đang trò chuyện gì đó với cữu phụ.

Nói là trò chuyện, nhưng thực chất lại giống như đang dò hỏi thì đúng hơn.

"Thì ra là vậy, thảo nào Đường gia lại nhận nuôi nữ nhi của Vân gia."

Nghe vậy, cữu phụ liền khom lưng, gật đầu với nụ cười nịnh nọt.

Mãi đến khi Vân Yêu lại gần, nàng mới nhìn rõ được khuôn mặt của người nọ. Nàng biết người này, thậm chí có thể nói là vô cùng quen thuộc, đó lại chính là Trúc Thanh, cận thị bên cạnh Tiêu Lâm!

Sợi dây căng như chão trong đầu nàng "bựt" một tiếng đứt phăng, tai nàng ong lên, đầu óc choáng váng. Rõ ràng Trúc Thanh đang dò hỏi về mình, nói như vậy, thực chất chính là Tiêu Lâm đang dò hỏi về mình.

Tại sao chứ?

Tiêu Lâm ngày thường không gần nữ sắc, ngay cả kiếp trước khi nàng đã trở thành phi tử của hắn, cũng đâu phải dùng mỹ sắc để thu hút hắn. Còn bây giờ, bọn họ mới chỉ gặp nhau hai lần, mà nàng lại còn bị hắn xem là kẻ tâm cơ, phóng đãng. Bởi vậy, nàng càng không tự luyến đến mức cho rằng Tiêu Lâm cũng giống như Thái tử, vừa gặp đã yêu mình.

Lẽ nào hắn đã đoán ra thân phận nữ nhi Vân gia của mình, và cho rằng mình sẽ gây bất lợi cho Thái tử? Nếu vậy thì phải làm sao đây?

Sau khi tiễn Trúc Thanh đi, cữu phụ quay người lại thấy Vân Yêu đã đến, liền thay đổi sắc mặt, tươi cười vẫy tay với nàng, rồi lại hỏi han về sinh hoạt chi tiêu dạo này của nàng.

Vân Yêu đều cung kính trả lời một cách thong dong.

Cữu phụ của nàng chính là một lão hồ ly mặt cười, nhìn qua thì có vẻ hiền lành. Nhưng nếu thật sự hiền lành, sao bao nhiêu năm qua ông ta lại có thể trơ mắt nhìn cữu mẫu và Đường Võ ức hϊếp mình mà không hề có động thái gì chứ?

Vân Yêu cố gắng dò hỏi từ miệng cữu phụ về những điều Trúc Thanh đã hỏi, nhưng ông ta chỉ nói qua loa cho xong chuyện: "À, ta cũng chẳng nói gì nhiều với hắn, chủ yếu là hắn hỏi về thân thế của con thôi. Ta cũng nói thẳng chuyện của Vân gia, sau đó thấy con bị đày đến đây làm nô tỳ, bơ vơ không nơi nương tựa, nghĩ tình họ hàng nên mới đón về nhà che chở."

Nàng nhếch mép cười. Kiếp trước không nhìn ra, nhưng với kinh nghiệm của nàng bây giờ, thì việc cữu phụ năm đó nhận nuôi nàng chẳng qua là để có ngày dùng nàng kết giao với đám quan to quý nhân nào đó mà thôi. Điều duy nhất ông ta không ngờ tới, chính là việc nàng lại bị người Đột Quyết bắt đi.

Thấy không moi thêm được thông tin gì, Vân Yêu cũng không muốn hàn huyên thêm nữa. Nhưng đột nhiên nghĩ đến người Đột Quyết, nàng vẫn thăm dò hỏi: "Cữu phụ, người thường xuyên giao thiệp với quân đồn trú, vậy người có biết gần đây họ có động tĩnh gì không ạ?"

"Động tĩnh?"

"Vâng, ví dụ như điều binh phòng ngự người Đột Quyết chẳng hạn."