Chương 16

Nếu là con gái của tội thần, vậy sẽ có dính líu đến cựu Tư đồ và bè phái của ông ta. Hiện tại y đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, chỉ cần một bước sơ sẩy là sẽ vạn kiếp bất phục.

Thế nhưng, vừa nghĩ đến cái nháy mắt mỉm cười của Vân Yêu, đẹp tựa trăm hoa đua nở, hương đào lan tỏa, trong lòng hắn lại không kìm được. Đó là một tuyệt sắc giai nhân mà hắn ở trong Đông Cung bao năm qua chưa từng được thấy, và cũng là một sự rung động hiếm có.

“Ài, Ngũ đệ, tóm lại đệ cứ giúp Cô lần này trước đã. Nếu có thể có được giai nhân này, Cô nhất định sẽ đích thân mời rượu tạ ơn.”

Tiêu Lâm uống một ngụm trà, ngón tay miết nhẹ vành chén, rồi “ừm” một tiếng.

Thấy hắn đã đồng ý, Thái tử cuối cùng cũng yên tâm. Nhưng rồi như nghĩ đến điều gì, hắn lại lập tức căng thẳng: “Ngũ đệ, đệ sẽ không nhìn trúng nàng đấy chứ? Dù sao thì mỹ nhân như vậy…”

Tiêu Lâm liếc mắt một cái, cười khẩy: “Ả đàn bà đó cũng thường thôi.”

Lại còn tâm kế sâu xa, chỉ bằng một bức họa và một lần gặp mặt đã câu được Thái tử đến cái bộ dạng si mê này.

Thế mà cũng gọi là thường thôi à?

Thái tử không nói gì thêm, tuy trong lòng có chút không vui, nhưng cũng đã yên tâm. Bất chợt, hắn nhíu mày, khẽ ngửi ngửi: “Ngũ đệ, sao trong phòng đệ lại có mùi tanh thế?”

Bàn tay đang cầm chén trà của Tiêu Lâm khựng lại, hắn nhìn Thái tử với nét mặt không đổi, bình thản đáp: “Có lẽ do dịch xá này quanh năm mưa ẩm nên bị mốc thôi.”

Nghe giải thích như vậy, Thái tử không chút nghi ngờ, bèn gật đầu rồi đứng dậy rời đi, trở về sương phòng của mình. Thế nhưng, hắn không hề để ý rằng, đôi mắt dõi theo sau lưng mình lại ẩn chứa một tia sát khí nhàn nhạt.

...

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Vân Yêu đã không thấy Thái tử đâu, trong lòng lại càng thêm hoảng hốt. Nếu lần này không nắm bắt được cơ hội, chẳng lẽ nàng lại phải lặp lại vết xe đổ của kiếp trước hay sao?

Dùng xong bữa sáng, nàng bèn ra trước cửa dịch quán ôm hoa đào rao bán. Tình cờ nghe được hai người phu xe trò chuyện, nàng mới biết Thái tử đã đến quân đồn trú từ sáng sớm, trong lòng không khỏi có chút thất vọng.

Trong khi đó, sự xuất hiện của Tiêu Lâm lại càng khiến nàng tâm phiền ý loạn. Một mặt, đó là nỗi sợ hãi xuất phát từ bản năng của cơ thể đối với người này; mặt khác, nàng lại lo lắng hắn sẽ phá hỏng kế hoạch lợi dụng Thái tử của mình.

Suy nghĩ một hồi, chẳng hiểu vì sao, nàng đột nhiên có cảm giác người hôm đó đi ngang qua nàng và Đường Võ, có lẽ chính là Tiêu Lâm!