Chương 15

Kiếp trước vào lúc này, nàng không bị công việc vặt vãnh mà mợ sắp xếp cho làm cho luống cuống tay chân, thì cũng là sau đó bị nhốt trong phòng cả ngày không được ra ngoài, cho nên thông tin biết được thực sự quá ít. Thậm chí nàng còn không biết, ngoài Thái tử ra, Tiêu Lâm vậy mà cũng đã đến vùng biên ải này.

Đêm đến, Vân Yêu trằn trọc lăn qua lộn lại mấy vòng trên giường, thở dài thườn thượt hồi lâu mà vẫn không sao ngủ được. Mãi cho đến khi Từ a mẫu làm xong việc vặt trong dịch xá trở về phòng, Vân Yêu mới ôm lấy bà, rúc vào lòng rồi ngủ thϊếp đi.



Trong sương phòng của Tiêu Lâm, thị vệ đốt cho hắn một nén an thần hương, đặt bên cạnh giường. Hắn nhận lấy thư, mở ra, đọc hết dưới ánh nến, sau đó châm lửa đốt đi.

Dưới gầm bàn là một người mặc đồ đen, mặt mũi đầy máu, đã biến dạng hoàn toàn.

Lau sạch vết máu trên tay, hắn xoa xoa mi tâm, khẽ hé mắt: “Thái tử ở dịch trạm Bạch Đạo mấy ngày nay, ngoài việc nghiên cứu bức họa kia ra, thì không có hành động nào khác sao?”

“Vâng. Nhưng thuộc hạ phát hiện, Tần Vương đã phái người bám theo, không chỉ bên cạnh điện hạ, mà cả bên cạnh Thái tử cũng có. Kẻ ngày hôm nay, hẳn là người của Tần Vương.”

“Tần Vương.”

Đúng lúc hắn đang trầm tư, cửa phòng bỗng có tiếng gõ.

“Ngũ đệ, là Cô đây.”

Tiêu Lâm ra hiệu bằng mắt cho tên thị vệ. Người nọ lập tức hiểu ý, lau sạch vết máu trên mặt đất, vác xác chết lên vai rồi trực tiếp trèo qua cửa sổ rời đi.

Đợi mọi thứ được xử lý xong xuôi, hắn mới bước tới mở cửa, nghênh đón Thái tử vào trong.

Thái tử có vẻ chờ hơi sốt ruột, vừa bước vào vừa nói: “Ngũ đệ đang làm gì vậy? Cô ở ngoài cửa đợi hồi lâu rồi đấy.”

Tiêu Lâm lười biếng trả lời. Hai người quỳ ngồi đối diện nhau qua một chiếc kỷ trà. Thái tử dường như lòng có nhiều tâm sự, tay chân không ngừng có những hành động nhỏ.

“Không biết hoàng huynh đêm khuya đến đây có việc gì?” Tiêu Lâm không nhìn hắn, chỉ lau đi mấy giọt nước mưa từ ngoài cửa sổ bay vào bàn, rồi búng búng ngón tay.

Thấy hắn đã mở lời, Thái tử lúc này mới lên tiếng: “Ngũ đệ, nữ tử mà hôm nay chúng ta gặp trước cửa dịch xá, nàng ta nói mình họ Vân. Ta bỗng nhiên nghĩ đến cựu Tư đồ, nữ tử đó chẳng lẽ là người Vân gia sao?”

Thấy Thái tử đêm hôm khuya khoắt đến đây chỉ vì một chuyện trăng hoa, trong lòng Tiêu Lâm không khỏi cười thầm.

Thái tử nói tiếp: “Lần này Cô đến khao quân, có quá nhiều cặp mắt đang đổ dồn vào Cô, thực sự không tiện hành sự.”

“Ý hoàng huynh là muốn ta đi điều tra nàng ta?”

Thái tử đang định gật đầu, thì Tiêu Lâm lại nói tiếp: “Sau khi điều tra thì sao? Phong nàng ta làm Lương Đệ chăng?”

“Chuyện này...” Thái tử bắt đầu tỏ ra khó xử: “Đương nhiên là không thể. Nếu nàng chỉ là một nữ nô bình thường, ta nhất định sẽ tìm cách thoát tịch cho nàng, rồi ban cho một danh phận, có lẽ là một chức Chiêu Huấn. Nhưng nếu là con gái của tội thần thì...”