Chương 13

Mưa xuân không lớn, chưa đến mức phải che ô, thế nhưng những giọt mưa chảy dọc theo mái hiên xe ngựa lại tựa như một chuỗi ngọc đang lăn dài.

Gương mặt Tiêu Lâm tựa như được điêu khắc, mày kiếm mắt phượng, ánh mắt sắc lạnh như băng. Dưới gương mặt ấy là bờ vai rộng và vòng eo hẹp. Vân Yêu biết rõ, ẩn sau lớp hoa phục gấm đen kia là những đường cơ bắp săn chắc, một thân hình cường tráng ẩn chứa sức mạnh kinh người.

Hắn từng bước tiến lại gần hai người. Dù chưa có được cái uy áp mãnh liệt như khi hắn đã lên ngôi ở kiếp trước, nhưng luồng sát khí tỏa ra cũng đủ khiến người ta kinh hãi.

Nàng chợt nhớ lại lần đầu gặp hắn ở kiếp trước. Khi ấy, hắn một thân áo tím, đầu đội kim quan, đã nói: "Kẻ ti tiện như nàng, có tư cách gì để sống tạm bợ trên đời này?"

Đó là câu nói đầu tiên hắn dành cho nàng, một câu nói mang theo vẻ miệt thị của một bậc đế vương quân lâm thiên hạ, coi tất cả chúng sinh chỉ như loài sâu kiến.

Vậy mà lúc này, hắn lại chẳng thèm liếc nhìn Vân Yêu lấy một cái.

Nàng cúi đầu, cảm nhận một luồng hơi thở quen thuộc đến từ địa ngục, khiến người ta bất giác hoảng sợ. Ngay cả Thái tử cũng phải khẽ chau mày.

Kiếp trước, khi nàng bị giam cầm trong cung Đại Hưng, nàng đã gửi cho hắn hơn ba mươi lá thư cầu cứu. Thế nhưng, tên hiếu chiến chỉ biết đến việc mở rộng bờ cõi này, đừng nói là quay về cứu nàng, ngay cả một lá thư hồi âm cũng chưa từng có.

Dù đã chết đi một lần, dù đã chung sống năm năm, nhưng nỗi sợ hãi về hắn đã ăn sâu vào xương tủy nàng vẫn chưa thể dễ dàng tan biến.

Tiêu Lâm dừng bước trước mặt hai người, khẽ gật đầu với Thái tử.

Sau đó, hắn mới bố thí ánh mắt cho Vân Yêu, người vẫn đang cúi gằm mặt nhìn mũi chân mình. Hắn liếc qua ánh mắt và hành động của Thái tử, nhưng không nói lời nào.

"À, Ngũ đệ, đây là..." Thái tử lúc này mới hoàn hồn. Nhưng vì đây cũng là lần đầu hắn gặp Vân Yêu nên không biết tên nàng, bèn nhìn nàng với ánh mắt dò hỏi.

Vân Yêu hít một hơi thật sâu, cuối cùng mới ngẩng đầu lên. Sau khi bắt gặp ánh mắt của Thái tử, nàng liếc nhanh về phía Tiêu Lâm rồi lại cúi đầu xuống, lí nhí như một con chim cút: "Nô tỳ là người làm việc vặt và bán hoa ở dịch trạm Bạch Đạo, tên là Vân Yêu."

"Thì ra nàng tên là Vân Yêu, thật hay. Vân..." Thái tử vừa nghĩ đến họ Vân, dường như chợt nhớ ra điều gì đó nên không nói thêm nữa.

"Hóa ra chỉ là một nữ nô. Bức tranh vô hồn kia là của nàng?" Giọng điệu lạnh lùng của Tiêu Lâm mang theo cả sự châm biếm và khinh miệt.