Ánh mắt hắn không thể rời khỏi gò má nàng, cứ mải miết nhìn, rồi đưa tay rút một cành hoa đào từ trong giỏ hoa của nàng. Hắn trông hệt như một thiếu niên lần đầu biết yêu, ngay cả việc lấy bạc ra cũng lóng ngóng vụng về, làm rơi cả xuống đất, khiến cho thiếu nữ trước mặt phải lấy tay che miệng cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo tựa như tiếng chim hoàng anh.
Sau một hồi đắn đo, hắn bèn cất tiếng hỏi: "Chẳng hay cô nương có biết đến bức tranh bạch hạc được treo trong dịch trạm không?"
Vân Yêu khẽ gật đầu: "Công tử nói đến bức Hạc Cư Đồ" ấy ạ? Tiện nữ tài mọn, đây là tác phẩm tiện nữ vẽ lúc rảnh rỗi thôi ạ, chẳng có gì đáng nhắc tới, khiến công tử chê cười rồi."
Cách xưng hô của nàng khiến Thái tử có phần khó hiểu. Nét vẽ phóng khoáng đến vậy, lại xuất phát từ tay một nữ tỳ hay sao?
"Sao có thể chứ?" Thái tử có phần vội vã. "Bút pháp trong bức tranh đó đều thuộc hàng thượng thừa, chỉ là... không biết vì sao cô nương lại không vẽ mắt cho hạc?"
Vân Yêu mỉm cười đáp: "Tiện nữ học vẽ đã nhiều năm, nhưng riêng ở bước vẽ mắt là lại gặp khó khăn. Cũng chẳng hiểu vì sao, cứ mỗi lần vẽ mắt xong là cả bức tranh lại mất đi thần thái ban đầu."
"Vậy cô nương có bằng lòng cùng Cô chấp bút, hoàn thành bức họa đó không?" Thái tử rất tự tin vào thân phận của mình, tự cho rằng nàng sẽ không đời nào từ chối.
Nào ngờ, Vân Yêu lại mở to đôi mắt xinh đẹp, tỏ vẻ như không hiểu chuyện gì. Nàng mang theo nét e thẹn của một thiếu nữ, vừa muốn từ chối lại vừa không biết phải đáp lời ra sao.
Thấy bộ dạng này của nàng, Thái tử mới nhận ra mình đã có phần đường đột. Hắn đang định nói gì đó thì bầu trời bỗng dưng lại lất phất mưa bay.
Nàng cúi đầu, thầm nở một nụ cười. Hôm nay nàng đã xem thiên tượng, tính toán chuẩn xác rằng giờ này ắt sẽ có mưa. Khi đó, Thái tử tất sẽ đưa tay áo lên che mưa cho mình, chỉ cần tạo ra một vài tiếp xúc cơ thể nhẹ nhàng, cộng thêm việc khơi gợi sự tò mò của Thái tử đối với bản thân, cứ như vậy là đã nắm chắc tám phần thắng trong tay.
Quả nhiên, Thái tử nhìn tiết trời đột ngột thay đổi, vừa định đưa tay áo lên che mưa cho nàng.
Ngay đúng lúc này, một cỗ xe ngựa phóng như bay, bất chấp lễ giáo, lao thẳng vào sân dịch quán Bạch Đạo. Nước bẩn từ vó ngựa và bánh xe văng lên, bắn hết cả lên người nàng, từ mặt xuống đến quần áo. Vết bẩn không chỉ làm hoen ố bộ xiêm y trắng muốt và gương mặt xinh đẹp, mà còn át đi cả mùi hương hoa đào thoang thoảng trên người.
Sự cố bất ngờ này khiến ngay cả Thái tử cũng quên mất việc che mưa cho nàng.
Vân Yêu suýt chút nữa đã không kìm được mà nổi giận lôi đình, nhưng nghĩ đến Thái tử vẫn còn ở ngay trước mắt, nàng đành phải nuốt ngược vào trong vạn lời chửi thề đã chực chờ nơi đầu lưỡi, đoạn nghển cổ nhìn về phía cỗ xe ngựa vô ý thức kia.
Cỗ xe ngựa dừng lại ở một nơi không xa, người trên xe rất nhanh đã bước xuống, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Thái tử và cả nàng, người đang lấm lem bùn đất.
Đồng tử của Vân Yêu bất giác co rụt lại, bàn tay giấu dưới tay áo cũng bắt đầu run rẩy không ngừng.
Gương mặt quen thuộc, y phục đen quen thuộc. Nỗi oán hận vì đã từng chết dưới tay hắn, quyện cùng nỗi sợ hãi tích tụ bao năm, bỗng chốc xâm chiếm và lan ra khắp người nàng.
Thái tử cũng sững người, nhìn về phía người đang ngược sáng bước tới, rồi mỉm cười cất tiếng gọi: "Ngũ đệ, đệ đến rồi."