Trong khi đó, Vân Yêu vẫn đứng yên tại chỗ, cúi đầu, lắng nghe và quan sát đoàn người đi qua không dừng lại. Thế nhưng, nàng lại mơ hồ cảm nhận được, ánh mắt của người đi ngang qua dường như có thể xuyên thấu qua cả thân hình của Đường Võ, liếc nhìn nàng một cái rồi im lặng rời đi.
Nàng cắn môi. Sau khi toán người đó rời khỏi dịch trạm Bạch Đạo, nhân lúc Đường Võ không để ý, nàng cũng lặng lẽ bỏ đi. Thế nhưng, sự bực bội trong lòng vì gặp phải Đường Võ lại càng tăng thêm một bậc.
Xem ra ngoài việc đề phòng quân Đột Quyết, nàng còn phải tìm mọi cách để đề phòng gã biểu ca đáng ghê tởm này nữa.
Cũng vì gặp phải Đường Võ mà Vân Yêu chẳng còn tâm trạng bán hoa nữa, chỉ đành lặng lẽ quay về phòng mình. Thật trùng hợp là Thái tử đã ra ngoài cả ngày mà vẫn chưa về. Nàng lựa lời hỏi dò những người trong dịch xá, mới biết được có lẽ đến chiều mai Thái tử mới quay lại.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, trằn trọc trên giường một lúc lâu rồi mới thϊếp đi được.
Đêm qua vừa có một trận mưa nhỏ, trên đường vẫn còn đọng lại vài vũng nước.
Sáng hôm sau, nàng đứng bán hoa suốt cả một buổi sáng, chân có chút mỏi nhừ. Từ a mẫu làm xong bữa trưa cho Vân Yêu, hai người dùng bữa xong, nàng lại vực dậy tinh thần, thoa một ít mật thơm lên người rồi lại chuẩn bị ra cửa bán hoa. Lúc này, trời đã về chiều.
Hoàng hôn buông xuống, ánh cam rực rỡ trải khắp chân trời, nhuộm màu lên cả thảo nguyên, trường thành và những dãy núi xa xa. Cảnh đẹp thì đẹp thật, nhưng lại không phải là cảnh mà Vân Yêu yêu thích.
Ngay vào khoảnh khắc ánh dương đẹp nhất, Thái tử cuối cùng cũng ngồi xe ngựa trở về. Hắn xuống xe ở một nơi cách dịch xá không xa, mỗi một cử chỉ đều toát lên phong thái của một bậc quân tử lễ nghĩa.
Vân Yêu cố tình cúi đầu không nhìn hắn, nhưng khi hắn đi ngang qua, hắn lại đột nhiên ngửi thấy một mùi hương hoa đào thoang thoảng từ người nàng, giống hệt như mùi hương trên bức tranh kia.
Bước chân Thái tử chợt khựng lại. Hắn quay đầu nhìn về phía Vân Yêu, chỉ thấy đối phương đang cúi đầu không dám nhìn thẳng, khiến hắn không thể thấy rõ gương mặt nàng.
Không đợi Thái tử lên tiếng, Vân Yêu đã chủ động từ từ ngẩng đầu lên. Ánh chiều tà rọi lên mái tóc nàng, làn da trắng như sứ, gương mặt nhỏ nhắn, cùng với biểu cảm dịu dàng và đôi mắt có đuôi mắt hơi xếch lên. Rồi nàng khẽ cong môi cười, một nụ cười như gom hết cả ánh xuân của thế gian vào trong đó.
Đôi môi son của nàng khẽ mở, giọng nói mềm mại: "Công tử, ngài có mua hoa không?"
Ngay khoảnh khắc ấy, Thái tử cảm thấy trái tim mình như bị một cú đánh mạnh, hắn bỗng có chút luống cuống, ngây ngô gật đầu: "...Mua."