Chương 10

Sống lại một đời, nàng đã học được cách che giấu tâm tư, học được cách sinh tồn trong kẽ hở.

"Biểu muội đi bán hoa đấy à? Không ngờ mới mấy ngày không gặp, biểu muội lại càng thêm xinh đẹp động lòng người rồi." Giọng nói ẻo lả của Đường Võ vang lên, gã nhếch mép cười, từng bước một tiến lại gần Vân Yêu.

Khi Vân Yêu lùi dần đến khi lưng dán chặt vào vách tường, không còn đường lui nữa, nàng mới giơ một ngón tay lên, chặn trước ngực gã. Hành động của Đường Võ khiến nàng cảm thấy buồn nôn, nhưng nàng vẫn phải mềm mỏng nói: "Biểu ca, ở đây đông người lắm."

"Đông người?" Đường Võ quay đầu nhìn quanh hành lang, thấy chẳng có một bóng người, gã lại quay sang cười với Vân Yêu, để lộ mấy chiếc răng ố vàng: "Biểu muội đang mở mắt nói mò đấy à?"

Gã lại tiến thêm một bước nữa, sức lực của Vân Yêu không sao địch lại. Thân là một nữ nô, nàng không thể đối đầu trực diện với con trai của dịch thừa, bài học từ kiếp trước vẫn còn đó. Gã giơ một tay lên, chống vào bức tường sau lưng Vân Yêu, ánh mắt thô bỉ của gã lướt từ sống mũi nàng xuống, dừng lại nơi xương quai xanh và vạt áo trong.

Gã hít một hơi thật sâu mùi hương trên người Vân Yêu: "Biểu muội hôm nay thơm quá nhỉ, có phải vừa mới tắm xong không?"

Vân Yêu cố nén cơn buồn nôn, mỉm cười nhẹ với gã: "Biểu ca, dạo gần đây Thái tử điện hạ đang ở lại dịch xá, người hầu kẻ hạ đi theo rất đông. Nếu để người khác nhìn thấy rồi truyền đến tai Thái tử, không nói đến danh tiếng của nô, mà ngay cả biểu ca, rồi liên lụy đến cả cữu mẫu và cữu phụ cũng sẽ không yên đâu. Thái tử đến đây là để khao quân, làm sao có thể dung thứ cho kẻ nào dám làm chuyện ô uế này giữa thanh thiên bạch nhật được."

Lời này vừa thốt ra, Đường Võ quả nhiên dừng bước. Gã nhìn đôi môi lanh lợi của nàng, trong lòng có chút nóng lên, chỉ đành liếʍ môi một cái, cuối cùng cũng không dám làm gì thêm.

Tuy không có hành động gì quá trớn, nhưng miệng lưỡi gã vẫn không chịu thua: "Chỉ là một nữ nô thôi, ta có làm gì thật thì Thái tử cũng chẳng quản được. Mới rời khỏi Du Lâm có mấy ngày mà không ngờ biểu muội lại thay đổi tính nết như vậy."

Vân Yêu còn chưa kịp phản bác, thì đã nghe thấy tiếng bước chân vọng ra từ ngoài hành lang. Cả hai giật mình, quay đầu nhìn lại, nhưng thân hình béo mập của Đường Võ đã che khuất tầm mắt nàng, khiến nàng không thể nhìn thấy người vừa đi qua.

Nghe tiếng bước chân thì dường như là một toán người, bước đi vừa trầm ổn lại vừa ngay ngắn.

Thái tử không có ở dịch trạm Bạch Đạo, vậy thì là ai được nhỉ?

Đường Võ đang đứng trước mặt nàng lập tức rụt tay về, cúi người hành lễ, không hiểu sao răng gã lại bắt đầu va vào nhau cầm cập.