“Cô là cái gì? Một con nhóc bản xứ có học, hay là một con gián điệp ngu ngốc chơi trò câm điếc?”
Thảo Nguyên nhìn vào mắt hắn, ánh mắt không lùi, không khuất phục, chỉ có một sự bình tĩnh đến lạ lùng sau một đêm chết đói và một buổi sáng bị lôi dậy như phạm nhân.
“Tôi là người”
“Còn anh… chưa chắc.”
Không khí đông cứng lại chỉ trong khoảnh khắc.
Cái nhìn giữa hai người như những lưỡi dao lặng lẽ chạm nhau, âm thầm tóe ra những tia lửa nhỏ vô hình. Alexander Rouen đứng đó, đôi mắt xanh thép tối sầm lại, cằm siết chặt, từng đường nét trên gương mặt vốn điềm tĩnh giờ đây lạnh lẽo đến mức đáng sợ.
Cú tát giáng xuống mang theo sức nặng như trời sập. Cả thân thể nhỏ bé của Thảo Nguyên bật văng ra xa, lăn trên nền gạch lạnh lẽo.
Cô choáng váng, đầu ong ong, thân thể đau đớn rã rời, hai bàn tay quờ quạng chống xuống đất mới miễn cưỡng gượng dậy được.
Nhưng đau đớn thể xác chưa phải điều khiến cô muốn trốn chạy.
Trong lúc ngã xuống, chiếc áo pijama mỏng manh cô mặc trên người đã bị xô lệch, vạt áo tung lên khỏi thắt lưng, phần khuy cổ vì sức va chạm mà bung ra, để lộ làn da trắng ngần non mềm dưới ánh sáng lạnh lẽo trong phòng.
Một khoảnh khắc ngắn, quá ngắn để ai đó có thể quay đi.
Nhưng đủ dài để ánh mắt thép xanh kia kịp in sâu hình ảnh ấy vào đáy mắt.
Alexander đứng sững lại, đôi đồng tử xanh đậm thoáng chao đảo trong thoáng chốc.
Bàn tay siết chặt thành nắm đấm bên sườn hắn run lên rất nhẹ, những thớ thịt căng chặt như đang đấu tranh với điều gì đó còn nguyên thủy hơn cả thịnh nộ.
Cô vội kéo áo xuống bằng những ngón tay run rẩy, vạt áo dính bụi đất, vết máu loang lổ ở khóe môi khiến khuôn mặt nhỏ nhắn ấy càng trở nên thảm hại đến không nỡ nhìn.
Cả người co rúm lại, như con thú nhỏ bị thương cố gắng che giấu nỗi nhục nhã cuối cùng còn sót lại cho riêng mình.
Cô biết hắn đã thấy.
Ngực cô vốn nhỏ, thân hình mảnh mai, nên khi bình thường mặc áo pijama trông không có gì bất thường. Nhưng không ai mặc đồ ngủ mà chuẩn bị cho chiến tranh, cô cũng vậy.
Cô xuyên qua đây trong bộ dạng yếu ớt nhất, sơ hở nhất, ngay cả thứ nhỏ bé nhất dùng để che chắn bản thân cũng không có.
Nỗi nhục nhã dâng lên, từng cơn từng cơn, như sóng ngầm siết lấy cổ họng cô.
Đau đớn, tủi hổ, sợ hãi, và uất nghẹn trộn lẫn vào nhau thành một khối nặng nề đè ép trong l*иg ngực.