Chương 8

Cô chậm rãi đứng dậy, chân hơi loạng choạng vì cả đêm không ăn, nhưng vẫn cố giữ thẳng lưng, không để hắn thấy sự yếu đuối nào.

Hành lang dài phủ bụi, hai bên là những ô cửa sắt đóng kín.

Qua vài khe cửa, cô thoáng thấy bóng người, những thân hình co rúm, ánh mắt mờ đυ.c lướt qua như bóng ma.

Cô đi qua mà không dám dừng lại, không dám hỏi han, không dám nhìn kỹ.

Thảo Nguyên được dẫn vào một phòng lớn hơn, ánh sáng đầy đủ, không khí lạnh hơn, sạch hơn.

Căn phòng được trải thảm cũ màu đỏ sẫm, giữa là một chiếc bàn gỗ dài bóng loáng, phía sau là cửa sổ rộng mở, gió sớm ùa vào mang theo hơi ẩm của rừng núi lẫn mùi thuốc súng nhè nhẹ.

Alexander Rouen đứng đó, lưng quay lại phía cô, đang pha cà phê trong chiếc bình kim loại nhỏ đặt trên bàn góc phòng.

“Ngồi đi.”

Hôm nay hắn mặc sơ mi trắng, tay áo xắn gọn đến khuỷu tay, cà vạt nới lỏng một nửa, gương mặt gầy lạnh như tượng.

Mắt hắn nhìn cô một cách thản nhiên, như thể chuyện giam giữ, thẩm vấn hay dọa gϊếŧ đêm qua chỉ là một phần rất nhỏ trong guồng quay thường nhật của hắn.

“Cô không ăn gì tối qua?”

Thảo Nguyên đứng yên, hai tay siết chặt hai bên thân, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn.

Alexander đặt tách cà phê lên bàn, tiến đến, từng bước nện nhẹ xuống thảm mà vẫn vang dội trong l*иg ngực cô như tiếng trống trầm.

Hắn dừng lại cách cô hai bước chân, khoanh tay, ánh mắt như muốn xé rách từng lớp da trên mặt cô.

“Vẫn chưa chịu nói cho tôi biết cô là ai?”

Cô mím môi, lắc đầu rất chậm.

Hắn bật cười, tiếng cười không có chút gì vui, chỉ là sự kiên nhẫn đang cạn dần.

“Giỏi đấy. Phải, cứ thế đi. Xem cô chịu đựng được bao lâu.”

Hắn quay người lại, cầm tách cà phê, nhấp một ngụm, rồi thong thả đặt xuống.

“Cô biết không, tôi từng bắt một tên lính kháng chiến ở Bắc Trung Bộ. Hắn chịu đựng ba ngày không nói một lời. Tôi cắt từng ngón tay hắn, rạch từng khúc da hắn, hắn vẫn im lặng đến phút cuối cùng. Rồi tôi bắn hắn vào đầu, đơn giản vì hắn đã hết phần để cắt.”

Hắn xoay người lại, ánh mắt lạnh buốt như kim loại rút ra từ lửa.

“Cô có định làm điều tương tự không, hay là chọn cách dễ chịu hơn?”

Thảo Nguyên vẫn không nói.

Không có lời giải thích nào có thể khiến một kẻ như hắn tin rằng cô đến từ một thời đại khác, rơi vào đây chỉ vì một chiếc đồng hồ đã chết.

Im lặng kéo dài thêm một giây.

Rồi bất ngờ, Alexander tiến lên, đưa tay tóm lấy cằm cô, buộc cô phải ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào hắn.