Chương 7

Thảo Nguyên rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, đầu cúi thấp, trán tựa lên đầu gối, môi mím chặt đến bật máu.

Trong bóng tối đặc quánh, cô thì thầm, như muốn gõ vào từng tế bào nhận thức.

"Không phải mơ…"

Lúc này, cô mới bắt đầu nhớ lại. Nhớ đến cái tên Alexander Rouen.

Nhớ đến ánh mắt thép xanh và giọng nói mang âm sắc của kẻ nắm quyền sinh sát.

Cô lục lại trong trí nhớ những bài giảng lịch sử năm mười hai, những đoạn tư liệu chiến tranh từng đọc qua trong các bài báo hay sách dày bìa cứng của thư viện.

Năm 1945.

Một năm đẫm máu, một giai đoạn lịch sử nơi đất nước cô bị chà đạp bởi những bàn chân ngoại quốc.

Thực dân Pháp quay lại sau thế chiến, thèm khát thuộc địa như một con thú đói.

Chúng đánh chiếm từ thành thị đến nông thôn, gϊếŧ người không cần lý do, bắt bớ cả phụ nữ và trẻ em, nổ súng ngay giữa chợ, treo xác giữa sân đình làm gương răn đe.

Lịch sử viết bằng mực, nhưng máu chảy thì không bao giờ khô.

Cô không nhớ rõ tất cả tên chỉ huy, nhưng cái tên Rouen, Alexander Rouen… hình như từng lướt qua trong một chú thích nhỏ nơi trang cuối sách, kèm theo một đoạn ngắn nói về những cuộc càn quét miền trung TPA do một sĩ quan Pháp thực hiện, kẻ đó được miêu tả là tàn nhẫn, khát máu, từng cho thiêu sống cả một làng chỉ vì nghi có người ẩn náu.

Cô đang ở trong tay kẻ đó.

Không phải trong viện bảo tàng, không phải trên giảng đường đại học, càng không phải sau một trang sách giấy mục nát.

Cô là một sinh vật sống, bằng xương bằng thịt, đang rơi trọn vào chính cái đoạn lịch sử tang thương nhất mà cô từng ngồi giảng giải.

Trời chưa sáng hẳn, chỉ có một vệt sáng xám nhạt lờ mờ nơi khe cửa hẹp, cũng đủ để cô thấy được từng mảng rêu loang lổ trên tường, từng vết tróc sơn khô lại thành những đường nứt gãy vô nghĩa.

Thảo Nguyên ngồi im, mắt mở nhưng đầu óc trống rỗng, cơn đói không còn gầm lên dữ dội như tối qua mà chuyển thành từng đợt lặng lẽ rút cạn sức lực.

Cô không ngủ, hoặc có thể đã ngủ được một chút, chập chờn giữa những đoạn mơ và tỉnh mà chính cô cũng không phân biệt nổi.

Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, dứt khoát và nặng nề.

Rồi tiếng chìa khóa tra vào ổ, tiếng then sắt bị kéo mạnh.

Cánh cửa mở ra, ánh sáng đột ngột tràn vào khiến cô phải nheo mắt.

Một người lính bước vào, dáng cao, khuôn mặt lạnh tanh như mọi kẻ dưới trướng Rouen.

Hắn không nói gì, chỉ gật đầu ra hiệu rồi giật dây trói ở cổ tay cô, để lại vết hằn đỏ sâu nơi da thịt.