Chương 6

Một kiểu quyền lực tuyệt đối, điềm nhiên và nguy hiểm, như thể hắn có thể chặt đầu một người rồi lau dao bằng khăn lụa mà không đổi sắc mặt.

Nhưng cô vẫn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Tôi không biết mình đang ở đâu. Tôi không phải gián điệp, tôi... chỉ là một người bình thường.”

Alexander im lặng một hồi, thu dao lại, đút vào vỏ bên hông, ánh mắt không còn đơn thuần là cảnh giác, mà đã pha chút gì đó rất khó đọc.

Hắn nhìn cô như thể nhìn thấy một ẩn số mà chính hắn cũng không ngờ tới.

“Người bình thường? Ở giữa thời chiến, giữa trại lính của quân đội Rouen, lại cầm trong tay chiếc đồng hồ vốn không còn tồn tại trong thời đại này?”

“Cái gì...?”

Alexander nhìn cô, chậm rãi nghiêng đầu, ánh mắt sáng như chớp, giọng trầm xuống.

“Chiếc đồng hồ này là một vật được chế tạo năm 1823, chỉ có ba cái, một cái được tặng cho một sĩ quan cao cấp đã chết cách đây bốn mươi năm, một cái bị thất lạc, một cái... tôi đang cầm.”

Hắn bước tới gần hơn. “Và cô, cô gái không có lý lịch, không có xuất xứ, lại là người đang sở hữu nó.”

“Cô... là điều thú vị nhất tôi gặp giữa cái vùng đất mục nát này.”

Cánh cửa phòng giam đóng sập lại phía sau lưng, tiếng then sắt gài chặt vọng xuống như nhát búa dội thẳng vào ý thức.

Trong căn phòng tối chưa đầy tám mét vuông chỉ có một chỗ ngồi bằng gạch lạnh ẩm sát tường, không giường, không chăn, không ánh sáng, chỉ có mùi nấm mốc cũ kỹ hoà lẫn hơi đất ẩm lâu ngày thấm vào mọi thớ vải.

Thảo Nguyên ngồi thu mình lại, cả người run lên từng cơn vì lạnh.

Cô không biết mình đã ngồi như thế bao lâu, không có điện thoại, không có đồng hồ, không có gì để xác định được thời gian.

Chỉ có dạ dày bắt đầu quặn lên.

Ban đầu là cảm giác trống rỗng, rồi đến những cơn co rút rải rác.

Cô siết hai tay lại ôm bụng, hít vào thật sâu, cố gắng nghĩ sang chuyện khác, nhưng càng gắng càng không thoát khỏi cái lạnh và cái đói đang gặm nhấm cơ thể một cách tàn nhẫn.

Cô từng nghĩ mình đang mơ.

Mơ về một thế giới tàn nhẫn được dựng lên từ những con chữ lịch sử, một cơn ác mộng mà chỉ cần mở mắt sẽ tan biến.

Nhưng cơn đói thì không thể mơ được.

Sự đau đớn nơi dạ dày, mùi hôi thối xộc lên mũi, vết bầm sau lưng do bị ngã khi bị bắt, vết xước nhỏ còn rỉ máu nơi cổ tay bị trói, tất cả đều là thật. Không có giấc mơ nào tỉ mỉ đến mức khiến da thịt đau buốt và lòng bàn tay lạnh ngắt thế này.