Chương 5

Họ dẫn cô vào một căn phòng nhỏ nơi ánh sáng chỉ còn là vài tia rọi qua song cửa sổ, bên trong trống rỗng ngoài một chiếc bàn gỗ dài và vài chiếc ghế. Họ đẩy cô ngồi xuống, trói tay cô vào tay ghế rồi rời đi, không một lời giải thích.

Không ai hỏi cô là ai, đến từ đâu, càng không ai cho cô cơ hội giải thích.

Ở nơi này, lời nói không có giá trị. Sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ vết thương nào.

Cô ngồi đó, mồ hôi lạnh rịn từng lỗ chân lông, tim vẫn chưa thôi đập dồn dập vì những gì vừa trải qua.

Chiếc đồng hồ đã bị tước khỏi tay cô, không rõ bị ai giữ, nhưng linh cảm mách bảo rằng chính người đàn ông mang ánh mắt màu thép ấy đã lấy nó đi. Alexander Rouen.

Cái tên ấy vừa vang lên trong đầu, cánh cửa gỗ sau lưng cô liền mở ra.

Tiếng giày vang lên đều đặn, không vội không chậm.

Hắn bước vào như thể đây là sân khấu của hắn, bộ quân phục dính bụi trận mỏng nhẹ, cổ áo còn vương vết máu khô không rõ của ai.

Hắn không ngồi ngay, mà đứng phía sau cô, lặng lẽ quan sát, như một con thú săn đang chờ con mồi giãy giụa.

“Cô không phải dân vùng này, quần áo không giống, cách nói cũng không giống. Cô là gián điệp, hay là thứ gì khác được cài vào?”

Thảo Nguyên mím môi không đáp, hơi thở run rẩy nhưng ánh mắt vẫn cứng rắn, cô không biết liệu mình có nên nói hay không, bởi có những điều dù nói ra cũng chẳng ai tin, mà nếu nói thật, e rằng sẽ càng khiến mọi thứ tồi tệ hơn.

Hắn đi vòng qua phía trước, ngồi xuống đối diện, ánh mắt lạnh như lưỡi dao lướt dọc gương mặt cô. Bàn tay thô bạo của hắn đặt chiếc đồng hồ lên mặt bàn, xoay tròn trong im lặng.

“Cái này… là của cô?”

Alexander nhướng nhẹ mày, một nụ cười rất nhạt thoáng qua môi, nghiêng người về phía cô, tay chống lên mặt bàn, nói thật chậm, thật sát: “Cô là gì, ở đâu đến, mục đích là gì? Nói.”

Cô vẫn im lặng.

Hắn thở ra một tiếng, không dài không ngắn, nhưng đủ để báo hiệu cơn giận đang cuộn ngầm phía sau vẻ điềm tĩnh.

Hắn đứng dậy, rút con dao nhỏ từ thắt lưng, chậm rãi lướt mũi dao qua cổ tay cô, nơi da thịt đã bị dây trói siết đến đỏ rát.

“Cô nghĩ mình có thể im lặng mãi? Tôi có hàng trăm cách để khiến một người mở miệng, kể cả khi người đó đã chết.”

Thảo Nguyên run lên vì sợ chết, vì cảm giác lạnh lẽo toát ra từ người đàn ông trước mặt không giống với bất kỳ điều gì cô từng gặp.