Một tên tiến đến gần chỗ Thảo Nguyên, chọc báng súng vào đống gạch vụn.
Cô hoảng loạn siết thanh gỗ chặt hơn, toàn thân run lên.
Nhưng khi tay tên lính vén lớp gạch che, mắt hắn và cô chạm nhau.
"À…!"
Thảo Nguyên chẳng còn thời gian suy nghĩ.
Theo bản năng, cô bật dậy, vùng chạy, nhưng tiếng vó ngựa đã nhanh hơn.
Một lực mạnh đập ngang lưng cô, thân thể mảnh khảnh bị quật xuống nền đất lạnh, cơn đau buốt lên tận óc.
Một bóng đen đè xuống.
Đôi ủng cao cổ dẫm mạnh lên má cô, thanh gươm kề lạnh vào gáy.
Tiếng động xung quanh như rút hết khỏi tai cô, chỉ còn nghe rõ nhịp tim của chính mình đang đập loạn.
Kẻ cưỡi ngựa cúi thấp người, một bàn tay thô ráp nắm lấy cổ áo Thảo Nguyên, lôi cô đứng dậy như nhấc một món đồ chơi nhỏ bé.
Thảo Nguyên ngước mặt, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.
Cô lần đầu tiên nhìn thẳng vào đôi mắt xanh sẫm của Alexander Rouen, đôi mắt lạnh đến mức không có chút bóng người.
"Một con nhóc bản xứ nổi loạn sao?"
Thảo Nguyên siết chặt chiếc đồng hồ trong tay, đôi mắt trong veo trừng lên, không chịu cúi đầu.
Một tia nhìn lướt qua bàn tay cô.
Alexander Rouen chộp lấy cổ tay cô thô bạo, ép bàn tay mở ra, khi thấy vật nhỏ trong lòng bàn tay cô, ánh mắt hắn thoáng tối lại.
"Đồng hồ… của ai?"
Thảo Nguyên không hiểu, không biết chiếc đồng hồ cũ kỹ kia có ý nghĩa gì với hắn, cũng không biết vì sao ánh mắt người đàn ông này đột ngột tối sầm khi thấy nó.
Nhưng bản năng mách bảo cô, dù thế nào cũng không được yếu đuối trước mặt hắn.
Cô mím môi, không trả lời.
Alexander Rouen cười nhẹ, tiếng cười trầm thấp như một lời nguyền.
"Im lặng à?"
"Không sao, tôi có cách để làm cô mở miệng."
Thảo Nguyên bị lôi đi giữa tiếng giày nện xuống nền đất thô ráp, tiếng xích sắt leng keng và ánh nhìn dán chặt của những kẻ cô không thể hiểu nổi.
Cổ tay cô bị trói bằng sợi dây thừng thô ráp siết đến rát da, hai lính áp giải đi hai bên không nói một lời, chỉ kéo giật mỗi khi cô chậm bước.
Cô không nhớ đã đi bao lâu, chỉ thấy qua từng cánh cổng gỗ, từng con đường đá lởm chởm, từng ánh mắt tò mò xen lẫn sợ hãi của những người dân địa phương len lỏi nhìn theo, còn phía trước là một cánh cổng lớn, chắn ngang bởi hàng rào thép và lính gác mang súng dài đứng thành hàng, trại lính.
Thảo Nguyên hiểu, cô đã bước vào vùng đất của kẻ thù.
Bên trong là một khoảng sân rộng phủ đầy bụi đỏ, mùi thuốc súng trộn lẫn mùi mồ hôi, máu khô và nỗi sợ.
Trại không lớn, nhưng vây quanh bằng tường cao, các dãy nhà gạch xếp đều nhau như những khối lạnh lẽo không có lấy một khe nắng lọt vào.