Chương 3

Chuyện gì đang xảy ra?

Tiếng nổ vang lên lần nữa, gần hơn, khiến mặt đất rung chuyển nhẹ dưới chân.

Bản năng sinh tồn khiến Thảo Nguyên lao dậy, loạng choạng tìm một góc khuất nấp vào. Bùn đất văng lên, dính đầy gấu quần và tay áo mỏng manh của cô.

Mỗi bước chạy là một lần bàn chân sa xuống nền đất mềm nhũn, trơn trượt như muốn nuốt chửng lấy cô.

Mọi thứ xung quanh đều xa lạ, đều hoang tàn và tan vỡ.

Không một ai dừng lại nhìn cô, không một ai quan tâm cô là ai, đến từ đâu ở nơi này, từng người chỉ còn biết chạy trốn để giành lấy một hơi thở kế tiếp.

Một người đàn ông áo rách vai xô qua cô, miệng gào lên bằng thứ tiếng địa phương lẫn tiếng Pháp mà cô không thể nghe rõ trong hỗn loạn.

Một đứa bé chừng bảy, tám tuổi ngã lăn trên đường, gào khóc đến khản giọng, nhưng chẳng ai dừng lại.

Thảo Nguyên cắn chặt môi, ôm chặt chiếc đồng hồ vào ngực, cố gắng ép mình tỉnh táo.

Phải tìm nơi an toàn. Phải tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tiếng vó ngựa và tiếng gót giày dồn dập từ đầu con hẻm vang đến.

Bản năng mách bảo cô không nên lộ diện. Cô lao vào một đống đổ nát bên đường, nép người xuống, thở gấp, tay siết chặt lấy một thanh gỗ mục.

Một đoàn lính trong bộ quân phục lạ lẫm tiến vào.

Quần áo họ phủ bụi đỏ, giày đinh nện xuống đất bắn tung đất đá.

Dẫn đầu là một người đàn ông cưỡi ngựa đen, vóc dáng cao lớn, vai khoác áo choàng ngắn màu đậm.

Dưới ánh sáng lờ mờ, cô có thể thấy rõ mái tóc vàng nhạt hơi rối bời sau chiếc mũ da, đôi mắt màu thép xanh quét một lượt qua đám người đang quỳ rạp giữa đường.

Ánh mắt đó lạnh lùng, vô cảm, như ánh thép lướt qua cổ họng trần trụi của kẻ khác.

Người đó dừng ngựa lại, chỉ một cử động tay nhẹ, lập tức lính tráng xung quanh xông tới, lôi những người vừa định chạy trốn quỳ xuống thành hàng.

Thảo Nguyên siết chặt thanh gỗ, tim đập thình thịch bên tai.

Cô đã từng đọc, từng học về những cuộc truy quét tàn khốc, về việc quân đội thực dân đàn áp thẳng tay bất kỳ ai bị tình nghi.

Nhưng bây giờ, mọi thứ không còn là chữ viết vô tri nữa.

Mọi âm thanh, mùi khói, nỗi sợ hãi nghẹt thở… đều đang bao trùm lấy cô, xiết chặt từng mạch máu.

Đôi mắt xanh lạnh kia bất ngờ dừng lại.

Như thể hắn cảm nhận được điều gì.

Alexander Rouen nhẹ nhàng giật cương, ngựa xoay đầu thẳng về phía đống đổ nát nơi cô đang ẩn nấp.

Bàn tay đeo găng da đen vung lên.

"Fouillez."

Một nhóm lính lập tức tản ra, bắt đầu lục soát từng góc tối.