Chương 2

Cô cầm lên, ngắm nghía một hồi mới đặt vào kệ trưng bày cạnh giường nơi xếp gọn gàng hàng chục chiếc đồng hồ mà cô đã sưu tầm suốt mấy năm qua, có chiếc cơ khí kiểu Nhật, có chiếc Thụy Sĩ tinh xảo, cả những mẫu số lượng giới hạn cô phải nhịn ăn cả tháng để mua.

Tắm xong, ăn tối xong, cô trở về phòng, thắp đèn vàng dịu nơi bàn học.

Chiếc đồng hồ nằm bất động nơi kệ.

Không rõ vì ánh đèn hay vì tâm trí mỏi mệt, mà Thảo Nguyên cứ có cảm giác thứ gì đó nơi mặt đồng hồ kia như nhẹ động.

Cô đưa tay, cẩn thận nhấc lấy nó. Bắt đầu mở nắp sau, tìm cách xem thử liệu có thể sửa chữa, hay ít nhất là khiến nó sống lại dù chỉ một lần.

Thảo Nguyên ngồi miệt mài bên bàn, tháo từng chiếc ốc nhỏ, xem xét từng bánh răng rỉ sét.

Cô thở ra một hơi thất vọng, dù đã cố gắng hết sức, chiếc đồng hồ này đã quá cũ, bộ máy bên trong cũng mục nát theo năm tháng, không thể cứu vãn.

Cô khép nắp đồng hồ lại, vừa định đặt xuống thì tiếng chuông tin nhắn từ điện thoại bất ngờ reo vang.

Giật mình, cô vội đứng dậy đi về phía chiếc bàn nhỏ nơi để điện thoại, tay vẫn cầm lỏng chỏng chiếc đồng hồ lạnh ngắt.

Nào ngờ, dưới chân, một con gấu bông to sụ nằm sõng soài giữa sàn nhà từ lúc nào không biết, bàn chân cô trượt lên lớp lông mềm mại.

“Á…”

Tiếng va chạm vang lên, đầu cô đập mạnh vào góc bàn gỗ.

Cơn đau buốt chạy dọc óc, tầm mắt cô tối sầm, ý thức như trôi tuột khỏi thân thể.

Không biết đã qua bao lâu, khi đôi mi nặng trĩu rốt cuộc cũng hé mở, Thảo Nguyên thấy mình nằm ngửa trên nền đất lạnh lẽo.

Khói bụi mờ mịt giăng khắp không gian, quẩn quanh trong không khí là một mùi ngai ngái của thuốc súng, của bùn đất, của máu tanh.

Trên cao, bầu trời xám xịt, đặc quánh như một tấm chăn nặng trĩu đè ép xuống mặt đất.

Tiếng súng nổ lẻ tẻ vang lên từ phương xa, hòa lẫn với tiếng gào thét và những âm thanh lạ lẫm đến kinh hoàng.

Cô bật người ngồi dậy, kinh hoảng nhìn quanh. Không còn là căn phòng ấm áp quen thuộc, không còn ánh đèn bàn dịu dàng, càng không có chiếc điện thoại reo vang báo tin nhắn.

Chỉ có những mái nhà tranh xơ xác cháy dở, những con đường lầy lội, những bóng người gầy guộc vội vã chạy qua, gương mặt hằn lên nỗi tuyệt vọng.

Và từ phía xa, những chiếc xe bọc thép sình lầy tiến tới, loang loáng ánh kim loại dưới ánh chiều tàn lụi.

Một lá cờ đỏ sọc trắng lấp loáng phía trước, nổi bật giữa khói bụi mịt mùng.