Chương 10

Thảo Nguyên cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt nóng hổi thiêu đốt hai khóe mắt, nhưng cô vẫn gồng mình đứng lên, kéo vạt áo che kín, cúi gằm mặt, không cho phép mình bật ra một tiếng nức nở nào.

Alexander Rouen vẫn đứng đó, ánh mắt như bị nhấn chìm trong một màu xanh u tối khó tả.

Không khí đặc quánh giữa hai con người bị kéo căng đến cực hạn, giữa một kẻ giận dữ không hiểu nổi chính mình và một cô gái yếu ớt vừa bị bạo lực vừa bị chạm vào điều thiêng liêng nhất một cách tàn nhẫn nhất.

Một giây sau, Alexander phất tay, ra hiệu cho lính gác.

“Nhốt riêng, không cho ăn, không cho uống. Không ai được phép vào.”

Lính gác lập tức tiến lên, Thảo Nguyên bị lôi đi, cơ thể mềm nhũn theo từng bước kéo, đôi bàn chân trần dẫm lên nền gạch lạnh như băng.

Cô không quay đầu lại, bởi cô biết, ở phía sau lưng mình, ánh mắt kia vẫn đang dõi theo, mang theo một thứ gì đó còn nguy hiểm hơn cả cơn thịnh nộ.

Một sự bấn loạn trầm mặc, như một mầm bệnh vừa lặng lẽ cắm rễ.

Alexander Rouen, kẻ mà chính hắn cũng không ngờ đã khắc sâu hình ảnh cô vào đáy tâm khảm mình ngay trong khoảnh khắc ấy.

Một hình ảnh yếu đuối, bất lực, thảm hại, nhục nhã.

Một hình ảnh khiến hắn nổi điên.

Không phải vì khinh bỉ, mà vì từ giây phút đó, dù chỉ một mảnh vải áo, một mẩu hơi thở nhỏ nhoi, hắn cũng không còn muốn chia sẻ với bất kỳ kẻ nào khác ngoài hắn nữa.

Phòng giam tối đen như nhựa đường đặc quánh, chỉ còn tiếng thở mỏng mảnh của chính mình vang lên trong không gian chật hẹp, nền đất ẩm lạnh thấm vào từng sợi thần kinh khiến thân thể Thảo Nguyên dần co quắp lại, hai cánh tay ôm lấy đầu gối, cằm tựa lên khuỷu tay gầy guộc, vết thương nơi khóe môi đã khô lại nhưng cơn đau rát âm ỉ chưa từng rời đi, quần áo nhàu nát, thân thể nhỏ bé phủ đầy bụi đất, mùi máu và mùi nấm mốc trộn lẫn vào nhau thành một thứ mùi vị kinh khủng đến nghẹt thở.

Không biết đã qua bao lâu, có lẽ một canh giờ, có lẽ một đêm dài lê thê không dứt, thần trí cô bắt đầu mờ đi trong cơn đói triền miên và sự lạnh giá gặm nhấm từng lớp da thịt, mí mắt nặng trĩu không chống đỡ nổi, ý thức trôi dạt giữa tỉnh và mê, cuối cùng rơi vào một giấc ngủ chập chờn không trọn vẹn.

Giữa lúc đó, trong mơ hồ, cô cảm nhận được một cảm giác là lạ.

Có cái gì đó chạm vào, ban đầu nhẹ như một cơn gió lạnh luồn vào vạt áo mỏng manh, khiến sống lưng cô nổi gai, cô cựa mình theo bản năng nhưng chưa kịp mở mắt thì cảm giác kia rõ ràng hơn, một bàn tay thô ráp, lạnh lẽo, chậm rãi luồn vào lớp vải mỏng, lướt dọc bên hông cô, di chuyển chậm chạp mà rành mạch, như thể đang thăm dò từng tấc da thịt yếu ớt.