Câu chuyện dưới đây hoàn toàn là hư cấu, chuyện chủ yếu về tình cảm của nam 9 và nữ 9, không theo hướng nhiều về chiến tranh nên em mong đọc giả hãy nhẹ tay hoan hỷ, đừng bắt bẻ em là không giống lịch sử hoặc những phân đoạn chiến đấu quá nhanh hoặc không hợp lý nha ạ.
Cảm ơn mọi người ạ
—————
Trời cuối thu, nắng nhạt như tráng men lên những mái ngói cũ kỹ của dãy giảng đường đại học.
Vũ Thảo Nguyên ngồi lặng trong thư viện, bên cạnh cửa sổ rộng mở, nơi gió lùa qua những tán cây vàng úa.
Trước mặt Thảo Nguyên là chồng tài liệu dày cộp, ghi chú chi chít bằng bút màu, tất cả đều là những phần ôn tập cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới.
Chiếc đồng hồ treo tường kêu tích tắc.
Thảo Nguyên vén mái tóc lòa xòa sang một bên, tập trung đọc những dòng chữ nhỏ li ti trên trang giấy, đầu óc đã mơ hồ mỏi mệt sau một ngày dài căng thẳng.
Bên ngoài, từng tốp sinh viên nói cười rộn ràng, những tiếng bước chân gấp gáp vang lên khắp hành lang như nhắc nhở rằng thời gian không còn nhiều.
Cô thở ra, khép cuốn sách lại, xoa xoa hai bên thái dương. Một năm cuối, một chặng đường dài khép lại.
Sau khi ra trường, cô sẽ bước vào bệnh viện, mang trên vai trọng trách cứu người.
Cô thu dọn sách vở, đứng dậy.
Không hiểu sao, lòng chợt dâng lên một nỗi bâng khuâng khó tả.
Giống như có điều gì đó sắp sửa xảy đến, một điều sẽ cuốn phăng tất cả những gì quen thuộc nhất.
Cô lắc đầu, tự cười mình nghĩ ngợi vớ vẩn.
Ra khỏi thư viện khi mặt trời đã ngả bóng về tây, Thảo Nguyên thong thả đạp xe về nhà.
Con đường quen thuộc rợp bóng cây im ắng vào buổi chiều muộn, chỉ có vài tiếng xe vụt qua trong gió nhẹ.
Căn hộ nhỏ nơi cô sống cùng anh trai nằm ở tầng ba một chung cư cũ, không sang trọng nhưng đủ ấm cúng, đủ yên bình để cô xem là chốn đi về.
Cánh cửa bật mở vừa lúc cô định tra chìa khóa.
Anh trai cô Vũ Hoàng Nam, bác sĩ khoa tim của bệnh viện trung ương, vừa về sau ca mổ kéo dài suốt mấy tiếng. Áo blouse trắng vẫn còn khoác hờ trên tay, mắt anh có chút mỏi nhưng ánh nhìn dành cho cô vẫn dịu dàng như mọi khi.
“Anh tưởng em chưa về.”
Anh cười nhẹ, giơ lên một vật nhỏ trong lòng bàn tay.
“Có cái này cho em.”
Thảo Nguyên nghiêng đầu, tò mò bước lại gần.
Đó là một chiếc đồng hồ tròn cũ kỹ, kiểu cổ, mặt kính hơi trầy, dây xích bạc mảnh vẫn còn dính chút bụi mờ.
Kiểu đồng hồ mà người phương Tây hay bỏ túi áo để xem giờ trong những thập niên xa xưa.
“Bệnh nhân lớn tuổi tặng đấy. Anh thì chẳng hợp mấy thứ này, nhưng nhớ em thích đồng hồ nên nhận luôn.”
Anh đặt vật đó vào tay cô rồi bước về phòng mình, giọng vẫn nhẹ như gió thoảng.
“Nhìn kỹ lại xem, có khi em thích.”
Thảo Nguyên mỉm cười, trong lòng thoáng chút cảm động.
Chiếc đồng hồ dù không còn hoạt động, kim đã chết đứng giữa giờ nào không rõ, nhưng vỏ ngoài chạm khắc tỉ mỉ, mặt số mờ ánh vàng như ẩn giấu điều gì rất cũ.