Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu Thực Ký

Chương 8

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lưu Vương thị vừa mới chợp mắt thì đã mơ thấy Lưu Thư Minh toàn thân ướt sũng, nhỏ nước ròng ròng.

Hắn ta đứng cách bà ấy ba bước chân, miệng mấp máy nhưng không phát ra âm thanh nào. Nước trên người hắn ta cứ như nhỏ mãi không bao giờ cạn. Gương mặt hắn ta trắng bệch, méo mó, chất chứa đầy đau đớn và hận thù.

Lưu Vương thị giật mình tỉnh giấc, hét lên thất thanh: "A a a!!"

"La hét cái gì?" Người già vốn ít ngủ, Lưu thái gia bị đánh thức liền nổi cáu.

"Ta... ta mơ thấy Minh nhi, Minh nhi nó về rồi, người nó ướt sũng, nó..." Lưu Vương thị sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy.

"Bà nói bậy bạ gì thế? Minh nhi nó vẫn đang yên ổn. Bà đừng có suy nghĩ lung tung! Mơ đều là giả cả thôi." Lưu thái gia cau mày.

"Thái gia, không còn sớm nữa đâu ạ." Nha đầu đứng ngoài cửa tỏ ra vô cùng mất kiên nhẫn. Hai lão già này đúng là thần thần bí bí.

Lưu Vương thị đang định nói gì đó, vừa cúi đầu xuống thì thấy trên mặt đất có một vũng nước. Bà ấy hét lên một tiếng rồi ngất lịm đi, trong phút chốc đã làm ướt cả quần, cả giường.

Chuyện xảy ra trong đêm không kinh động đến quá nhiều người, đám người hầu cũng không hề đến chính viện bẩm báo với Công chúa và Phò mã.

Sáng sớm hôm sau, "Lưu Thư Minh" đã đến Hàn Lâm Viện.

Tại nơi ở của hai ông bà lão, Lưu Vương thị thỉnh thoảng lại gọi tên Minh nhi. Lưu thái gia liền mắng bà ấy: "Minh nhi đang ở Hàn Lâm Viện, hơi đâu mà về thăm bà!"

Trong phủ cũng hiếm khi thấy Phò mã ở riêng với hai ông bà. Hai người tuy được ăn sung mặc sướиɠ, nhưng cũng bị giam cầm trong cái góc trời riêng này.

Kể từ đêm hôm đó, "Lưu Thư Minh" gần như lúc nào cũng nhìn thấy một bóng người áo xanh, toàn thân nhỏ nước. Không có âm thanh gì, chỉ có một bóng hình lướt qua, thỉnh thoảng còn hiện ra một khuôn mặt đầy oán độc. Gương mặt đó trắng bệch, méo mó đến đáng sợ. Dường như hắn ta lúc nào cũng đang gào thét, nhưng lại chưa bao giờ phát ra một tiếng động nào.

Hắn ta vốn đang có tiền đồ xán lạn ở Hàn Lâm Viện, vậy mà chỉ trong vòng bảy tám ngày ngắn ngủi đã xảy ra không biết bao nhiêu chuyện.

Những cuốn sách cần hắn ta kiểm tra, tất cả đều sai sót.

Những tập sách cần hắn ta biên soạn, tất cả đều bị ướt, chữ viết nhòe nhoẹt.

Thứ tự các tài liệu đã hiệu đính, tất cả đều lộn xộn.

Bản thảo đã nhuận bút sửa đổi, cả bài toàn là chữ sai.
« Chương TrướcChương Tiếp »