Tiểu nhị Trường Sinh bèn tắt bớt mấy ngọn đèn trong quán, khiến cả đại sảnh lập tức tối đi trông thấy.
"Thưa tiên sinh, vẫn chưa dùng xong bữa sao?" Trường Sinh tươi cười bước tới.
Người nọ mấp máy môi, một lúc lâu sau mới cất giọng khàn khàn: "Dùng xong rồi."
"Nếu đã dùng xong rồi, thì cũng nên về thôi ạ." Trường Sinh nói.
"Nên đi... Về đâu đây?" Người nọ dường như đang hỏi Trường Sinh, mà cũng như đang tự lẩm bẩm một mình.
"Ngươi từ đâu đến, thì hãy trở về nơi đó. Ta có một ngọn đèn chỉ lối, có thể tiễn ngươi một đoạn đường, có điều, ngươi phải dùng một thứ gì đó để trao đổi." Giọng nói của Long Tam Nương trong trẻo, dễ nghe, nhưng lại có phần khác hẳn so với lúc trước.
Ngay cả dung mạo của nàng cũng có phần khác lạ. Rõ ràng vẫn là y phục, trâm cài bình thường, dung mạo tuy xinh đẹp nhưng còn lâu mới đến mức nghiêng nước nghiêng thành. Vậy mà lúc này, khi nàng từ phía sau bước vào, lại toát lên một khí chất thoát tục, tựa như tiên nữ giáng trần.
Trong đầu vị thư sinh như thể vừa có tiếng chuông lớn gõ mạnh một tiếng, khiến hắn ta đau nhói, rồi dần dần trở nên minh mẫn hơn.
Hắn ta từ từ đứng dậy, làm một cái vái dài rồi nói: "Học trò là Lưu Thư Minh, người Chương Châu. Do bị lạc đường nên mới đến đây, mong nương tử có thể chỉ đường dẫn lối."
"Lưu Thư Minh ở Chương Châu à?" Trường Sinh bật cười: "Chuyện này kể ra cũng thú vị thật đấy."
Hắn đang nói thì Trương bộ đầu bất ngờ bước vào.
"Có chuyện gì thú vị vậy?"
"Ha, huynh xem, đây là Lý Quỳ thật, hay Lý Quỷ giả đây? Vị này đây, tự xưng mình là Lưu Thư Minh ở Chương Châu." Trường Sinh cười ha hả nói.
Trương bộ đầu nhìn người trước mặt rồi cau mày: "Lưu Thư Minh ở Chương Châu sao?"
"Học trò chính là Lưu Thư Minh ở Chương Châu, không biết các vị là ai?" Vị thư sinh khẽ nhíu mày.
Long Tam Nương đưa tay ra, nhẹ nhàng điểm một cái vào giữa hai hàng lông mày của hắn ta.
Tựa như mặt nước gợn sóng, Lưu Thư Minh thoáng chốc trở nên mơ màng, rồi những chuyện xưa cũ như mây khói cuồn cuộn ùa về trong tâm trí.
Một lúc lâu sau, mặt hắn ta càng thêm tái nhợt, thân thể cũng dần trở nên trong suốt: "Ta đã chết rồi."
"Ngươi đương nhiên là chết rồi. Vị phò mã của Trưởng công chúa hiện nay chính là Lưu Thư Minh ở Chương Châu, cũng là Thám hoa lang của khoa thi năm ngoái. Bảng vàng đề tên, động phòng hoa chúc, đời người đắc ý." Long Tam Nương ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, khẽ mỉm cười.
Nàng nói những lời này, nhưng dường như tất cả đều chẳng có chút liên quan gì đến mình.